Gã đàn ông dẫn cô đi thẳng vào gian nhà chính. Trong nhà có khoảng bốn năm người đang nói chuyện, một gã đàn ông dáng vẻ thô kệch ngồi ở chiếc ghế chính giữa, những người còn lại đứng hai bên. Thấy bọn họ bước vào, tất cả đồng loạt quay đầu nhìn sang.
Gã đàn ông vội bước lên một bước, cung kính nói: “Anh Quan.”
Ánh mắt anh Quan đảo qua hai người, dừng lại trên người Đào Tô. Thấy ngoài đôi mắt sáng rực khác thường ra, cô chỉ ăn mặc như một người nông thôn bình thường nhất thời bấy giờ, nhìn không ra điểm gì khác lạ, anh ta mới lười biếng mở miệng: “Có chuyện gì thế?”
Đào Tô đặt đồ xuống đất, lập tức có người bước lên kiểm tra, mừng rỡ thốt lên: “Là dê núi!”
Anh Quan có chút bất ngờ, dẫu sao người trước mắt gầy gò mảnh khảnh, trông chẳng giống kẻ có thể săn được con mồi hiếm có như vậy. Nhưng làm cái nghề này của bọn họ, đạo đức nghề nghiệp tối thiểu là điều không nên hỏi thì tuyệt đối không hỏi. Kẻ có thể tới chợ đen bán hàng hiếm, ai mà chẳng có chút bí mật riêng.
Nghĩ đến đây, trên mặt anh ta lộ ra vài phần niềm nở, nói thẳng thừng: “Người mang dê núi tới không nhiều, giá cả khá tốt. Thịt dê tính hai đồng một cân, nếu bán nguyên con thì tính cho cậu tám hào một cân, cậu xem có được không?”
Mức giá này nằm ngoài dự liệu của Đào Tô, không ngờ dê núi lại có giá như vậy. Cô tính toán một chút rồi gật đầu đồng ý: “Được.” Sau đó cô nói tiếp: “Có thu mua dược liệu không? Còn có cả lợn rừng nữa.”
Anh Quan trong lòng khẽ động, nghĩ đến bà mẹ già đang nằm liệt giường ở nhà, có chút sốt sắng hỏi: “Có dã sơn sâm không? Cậu còn biết hái thuốc, cậu hiểu y thuật à? Có những loại dược liệu nào?”
Nghe giọng điệu của anh ta, Đào Tô thầm hiểu rõ, vẻ mặt vẫn bình thản không lộ cảm xúc: “Có dã sơn sâm, năm tuổi không cao lắm, tôi cũng hơi hiểu một chút y thuật.”
“Bao nhiêu năm?” Anh Quan hỏi dồn.
“Ba mươi năm.” Đào Tô cũng không muốn bán hết nhân sâm, đây là đồ tốt, cô vẫn muốn giữ lại cho người nhà mình dùng. Nhưng anh Quan trước mắt này rõ ràng là đang có việc gấp cần dùng tới, dùng một cây nhân sâm để bắt mối quan hệ với đại ca chợ đen huyện thành, sau này làm việc gì cũng tiện hơn rất nhiều, vả lại anh ta đâu phải không trả tiền.
“Tôi thu mua. Đang ở đâu?” Anh Quan nói.
Đào Tô thò tay vào chiếc túi đeo chéo, giả vờ lục lọi hồi lâu, một cây nhân sâm ba mươi năm tuổi còn dính đất tươi được cô dùng một tờ giấy da bò bọc lại rồi lấy ra ngoài.
Đúng vậy, là cô vừa mới nhổ trong không gian ra đấy.
Ánh mắt anh Quan hoàn toàn bị cây nhân sâm thu hút. Đây là lần đầu tiên anh ta thấy cây nhân sâm tươi mới đến mức này, mọng nước, nguyên cả cành lá lẫn đất cát.
“Tôi cho người đi lấy giúp cậu.” Anh Quan xua tay áo rộng rãi.
“Không cần, tự tôi làm được, anh có xe đẩy không? Cho tôi mượn một chiếc.” Đào Tô cởi mở hơn nhiều.
“Được, cây dã sơn sâm này cậu cứ cầm lấy trước đã.” Anh Quan không ép buộc cô, bảo người vừa dẫn Đào Tô vào ra sân đẩy một chiếc xe đẩy một bánh bằng gỗ ra.
Đào Tô chẳng hề khách khí, đẩy chiếc xe cút kít chuẩn bị đi ra ngoài.
Vừa đi tới cửa thì vừa vặn có tiếng gõ cửa, người trong nhà xác nhận là người của mình rồi mới mở cửa cho vào. Đối phương cũng vậy, một đàn em của anh Quan dẫn theo một người đàn ông tầm ba mươi tuổi, có lẽ là tìm anh Quan để làm giao dịch gì đó.
Biết rõ những người tới đây hầu như đều không muốn bị người khác chú ý, Đào Tô cúi đầu đợi người ta vào trong, sau đó mới vụng về đẩy chiếc xe cút kít lắc lư loạng choạng đi ra ngoài.
Khi đi ngang qua người đàn ông vừa bước vào, chiếc xe đẩy bỗng nghiêng ngả sắp tông vào người bên cạnh, người đàn ông kia vội vàng đưa tay đỡ giúp cô một cái.
Đào Tô trong lòng thầm than chiếc xe đẩy một bánh này khó dùng quá, ngoài miệng vội nói: “Ngại quá, cảm ơn anh.”
“Không có gì.” Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông vang lên bên tai, khiến tim Đào Tô bỗng đập thình thịch nhanh hơn.
Giọng nói của người đàn ông này rõ ràng chính là giọng của một trong hai kẻ mà cô nghe thấy khi nói chuyện trong hang núi ngày hôm đó. Tên này vẫn chưa bị bắt sao?
Cô bình thản đi ra ngoài, rẽ ngang rẽ dọc quay lại góc khuất lúc trước từng tiến vào không gian. Xác định xung quanh không có người, cô đưa chiếc xe cút kít vào trong không gian, lúc đi ra ngoài, trên xe đã có thêm hai chiếc bao tải lớn. Cô đành nhận mệnh đẩy chiếc xe nhỏ quay trở lại chợ đen.
Tên đàn em vừa tiếp đón cô lần này ngồi xổm ở đầu ngõ chuyên để đợi cô, thấy cô đến liền chẳng nói chẳng rằng bước tới đẩy xe giúp. Sức nặng trên tay khiến gã khựng lại một nhịp, phải âm thầm vận sức mới đẩy nổi chiếc xe đi. Hai người một lần nữa quay về cứ điểm của anh Quan.
Trong phòng chỉ còn lại mấy người của anh Quan, Đào Tô nhìn quanh bốn phía, xem ra người đàn ông kia đã rời đi rồi.
Mấy người xúm vào khiêng đồ trên xe vào gian nhà chính, anh Quan nhìn chăm chú, chao ôi, con lợn rừng to thế này, chắc phải bốn năm trăm cân mất, trong lòng bất giác càng thêm nể trọng người trước mắt.
Bao tải còn lại là thảo dược Đào Tô đã sơ chế phơi khô, chẳng cần dặn dò, người vừa thẩm định dã sơn sâm ban nãy đã bước lên lật xem. Ngoại trừ hai cây linh chi ra, số còn lại đều là dược liệu thường thấy, nhưng phẩm chất đều cực kỳ tốt. Có thể thấy thủ pháp xử lý thảo dược của đối phương vô cùng thành thạo.
Đợi người đó xem xong rồi báo cáo lại, anh Quan mới quay sang nói với Đào Tô: “Lợn rừng tính cho cậu năm trăm cân, lợn hơi tính năm hào một cân, tổng cộng hai trăm năm mươi đồng. Dược liệu phẩm chất rất tốt, linh chi ba mươi đồng một cây, tổng cộng sáu mươi đồng, các loại dược liệu khác tính tròn cho cậu bốn mươi đồng. Như vậy cộng thêm dê núi và dã sơn sâm, đáng lẽ phải đưa cậu chín trăm bảy mươi đồng, tôi làm tròn cho cậu thành một nghìn đồng chẵn.” Anh ta vừa nói vừa móc tiền từ trong túi ra, những tờ tiền mười đồng mới toanh, một cọc dày cộm, chuẩn bị đưa cho Đào Tô.
Đào Tô vội giơ tay ngăn lại, dưới ánh mắt dò hỏi của anh ta, cô mở miệng: “Tôi còn muốn mua vài thứ nữa.”
“Ồ? Thứ gì thế?” Anh Quan nhếch môi, trông có vẻ cà lơ phất phơ kiểu giang hồ nhưng lại không khiến người ta chán ghét.
Đào Tô thầm nghĩ người này làm sao mà giữ được cái vẻ nửa chính nửa tà hay như vậy chứ.
“Hạt giống, đủ các loại hạt giống, lúa nước, lúa mì, ngô, còn có cả rau củ và hoa quả nữa, chỗ anh có không?” Cái miệng nhỏ nhắn của Đào Tô liến thoắng, báo ra toàn bộ những thứ mình muốn, hoàn toàn chẳng thèm để ý đến vẻ mặt dở khóc dở cười của đối phương.
“Một số loại có thể kiếm được, chỉ là cậu muốn những thứ này để làm gì?” Anh Quan hoàn hồn lại, không hiểu ra sao.
Đào Tô không nói lời nào, chỉ nhìn thẳng vào anh ta.
Anh Quan chẳng hiểu vì sao, lại nhìn ra được một cỗ sát khí lạnh buốt từ trong đôi mắt của đối phương, cả người bất giác rùng mình một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
