May mà Đào Tô là người có khả năng thích nghi rất tốt với hoàn cảnh. Đã tới thời đại này rồi thì phải sống cho thật tốt, dù sao cũng không thể chết thêm lần nữa, thế thì phí phạm cơ hội ông trời ban cho biết bao.
Cô cử động cơ thể định ngồi dậy, các khớp xương trên người lập tức truyền đến từng cơn đau nhức ê ẩm. Cô chỉ cảm thấy toàn thân rã rời không chút sức lực, như thể sắp tan rã thành từng mảnh. Không được, phải nạp lại thể lực trước đã. Cô giơ tay phải lên, vết bớt hình hoa mai ở cổ tay vẫn còn, cô thở phào nhẹ nhõm. Nhắm mắt lại, trong lòng nghĩ tới việc lấy một thanh sô-cô-la từ trên kệ ra, mở mắt nhìn thì chẳng có gì cả. Vẫn chưa từ bỏ ý định, cô lại thầm niệm một lần nữa: *Sô-cô-la!* Vẫn hoàn toàn trống không.
Cô thở dài một hơi thườn thượt, xem ra nhà kho biến mất rồi.
Nhưng không sao, cô nhanh chóng lấy lại tinh thần. Với thân phận hiện tại của mình, chưa dám nói sẽ làm nên chuyện kinh thiên động địa, nhưng chí ít cũng có thể cơm no áo ấm. Cô tự cổ vũ bản thân.
Chậm rãi bò dậy, quần áo trên người đã gần khô. Cô giậm giậm chân, bước từng bước xiêu vẹo đi về phía làng.
Người đàn ông nấp trong rặng cây nhìn thấy cô cuối cùng cũng gượng dậy đi về, biết rằng tạm thời cô sẽ không tìm đến cái chết nữa, anh khẽ thở phào một hơi rồi xoay người đi sâu vào trong rừng cây.
Dọc đường đi, Đào Tô đã tính toán xong chiến lược. Cô lần theo ký ức đi đến nhà ông cả Đào Đại Giang. Bác cả Đào Tư Tề là đại đội trưởng của đại đội sản xuất Hồng Tinh, rất có uy tín trong làng. Bác gái cả Vương Quế Hoa cũng là người nhiệt tình, khẩu xà tâm phật, trong một tháng cô bé Đào Tô trở về đây đã ghé qua nhà Đào Đại Hà thăm cô mấy lần, chỉ là nguyên chủ không biết nói, lại càng không biết mách tội.
Lúc cô kéo lê cơ thể mềm nhũn đến trước cổng nhà bác cả, bác gái vừa mới xin nghỉ làm việc sớm về nhà chuẩn bị nấu cơm. Thấy Đào Tô, bà hơi bất ngờ, liền bước nhanh tới trước mặt, nắm lấy tay cô đon đả chào: “Tiểu Tô sao lại tới đây, mau vào nhà đi cháu.” Vừa nói bà vừa kéo cô vào trong sân.
“Ôi chao.” Bác gái cuống cuồng cả lên: “Bị ai bắt nạt à? Có chuyện gì cháu cứ nói với bác gái, bác gái với bác cả nhất định sẽ làm chủ cho cháu.”
“Thiết Trụ, mau đi gọi ông nội cháu về đây!” Bác gái gọi với đứa cháu đích tôn.
“Vâng ạ, bà nội.” Thiết Trụ co cẳng chạy biến đi.
Chẳng mấy chốc bác cả đã hớt hải chạy về. Người vừa tới cổng, tiếng nói đã vọng vào: “Sao thế? Con bé Tô làm sao thế?” Cháu đích tôn chạy đi gọi chỉ bảo con bé Tô bị bắt nạt, cụ thể chuyện gì cũng không nói rõ được. Ông cụ Bạch đã gửi gắm Đào Tô cho nhà bọn họ, lỡ đâu không chăm sóc chu đáo thì sau này còn mặt mũi nào nhìn mặt Tư Viễn nữa.
“Ông mau vào xem này, con bé này chẳng nói năng được rõ ràng, làm tôi sốt hết cả ruột.” Thấy người đàn ông trụ cột của gia đình đã về, bác gái như tìm được chỗ dựa.
Bác cả nhìn cô gái nhỏ ngồi trong sân, quần áo khắp người toàn là miếng vá, gấu quần còn cộc một đoạn, trong lòng bất giác thắt lại. Ông thở đều lại, dùng giọng điệu dịu dàng nhất có thể để mở lời: “Cháu Tô, có chuyện gì cứ nói với bác cả. Bác đã hứa với bố và ông ngoại cháu là sẽ chăm sóc cháu thì nhất định sẽ làm được.”
Đào Tô nghe vậy mới từ từ nâng mí mắt lên, rụt rè nhìn bác cả. Cô xắn tay áo lên, giơ cánh tay đầy vết thương ra trước mặt bác gái, chỉ thốt ra hai chữ: “Đánh cháu.” Nói xong, nước mắt lại lã chã rơi.
Bác gái túm chặt lấy cánh tay giơ ra trước mắt. Làn da vốn dĩ trắng trẻo mịn màng giờ đây chằng chịt những vết bầm tím xanh đỏ, có vết nhìn như bị gậy quất, có vết như bị véo, vết thương mới đè lên vết thương cũ, nhìn qua là biết bị đánh đập thường xuyên. Viền mắt bà đỏ hoe ngay lập tức, giọng run rẩy hỏi: “Tiểu Tô, đây... đây là ai đánh?”
Đào Tô mím môi: “Bà nội, thím hai, Đại Bảo.”
“Cái gì? Lũ trời đánh thánh đâm này, sao bọn họ có thể ra tay độc ác như thế được chứ!” Bác gái run rẩy không dám chạm mạnh vào cánh tay cô.
Bác cả liếc nhìn vợ một cái, sa sầm mặt lạnh giọng hỏi: “Bọn họ vì sao lại đánh cháu?”
Đào Tô rụt người lại: “Làm việc, không cho ăn cơm.”
“Lại còn không cho cháu ăn cơm!” Bác gái cao giọng: “Dựa vào cái gì mà không cho cháu ăn cơm chứ, lúc cháu về đại đội sản xuất Hồng Tinh của chúng ta là có mang theo khẩu phần lương thực đàng hoàng cơ mà!” Nói xong bà mới để ý đến bộ quần áo Đào Tô đang mặc, rách rưới tả tơi. Lúc con bé mới về rõ ràng mặc một chiếc váy liền áo màu vàng nhạt, chân đi đôi giày da mũi tròn bóng loáng, ăn mặc như một con búp bê Tây vậy. Giọng bà càng to hơn: “Tiểu Tô, sao cháu lại ăn mặc thế này, quần áo của cháu đâu?”
Bác cả bất lực nhìn bà vợ cứ hở ra là làm quá lên: “Bà nhỏ tiếng chút đi.”
“Tại sao tôi phải nhỏ tiếng, bọn họ dám làm mà tôi lại không được nói à?” Bác gái nổi cơn tam bành, trút giận lên đầu bác cả.
“Tôi nói chuyện đó sao? Tôi sợ bà làm con bé Tô giật mình!” Bác cả bực bội đáp.
“Hừ.” Bác gái trừng mắt lườm ông một cái, nhưng rốt cuộc vẫn ngầm thừa nhận lời ông nói là đúng. Bà hạ giọng hỏi lại Đào Tô: “Quần áo của cháu đâu?”
“Bà nội lấy rồi.” Đào Tô lí nhí nói. Nghĩ ngợi một chút, cô lại bồi thêm: “Đồ đạc lấy hết rồi.”
Cô cố gắng duy trì thiết lập nhân vật không biết diễn đạt của mình, chỉ chọn những từ ngữ then chốt để nói ra.
“Lấy hết rồi sao? Quần áo, lương thực, rồi cả tiền của cháu nữa, đều lấy hết sạch rồi à?” Bác gái lại lớn tiếng gào lên, lần này bác cả không ngăn cản bà nữa, chẳng còn cách nào khác, chính ông cũng vô cùng bàng hoàng. Nghĩ tới việc bọn họ có thể cướp đồ của con bé Tô, nhưng không ngờ bọn họ dám cướp sạch sành sanh như vậy.
“Đi! Bác gái dắt cháu đi tìm bọn họ tính sổ! Còn có vương pháp nữa không hả! Đây là ăn cướp à!” Bác gái kéo tay Đào Tô định đi ra ngoài.
“Khoan đã.” Bác cả vội vàng đưa tay ra ngăn lại.
“Đào Tư Tề! Ông cản tôi làm gì! Nhà họ Đào các người chẳng có ai là thứ tốt đẹp cả! Ông đừng quên ông làm được cái chức đại đội trưởng này, con trai con gái ông bây giờ có được công việc tốt là nhờ vào cái gì! Nếu không nhờ bố con bé Tô tháng nào cũng gửi tiền về cho lũ trẻ ăn học, bọn chúng giờ này vẫn còn đang cắm mặt cày cuốc ngoài đồng kia kìa! Còn mơ được vào thành phố, còn mơ được ăn lương thực nhà nước, ăn phân ấy các người! Tôi nói cho ông biết, hôm nay ông mà dám bao che cho nhà bọn họ, tôi lập tức ly hôn với ông! Con cái tôi cũng mang đi hết! Một lũ vong ân bội nghĩa!” Bác gái tức đến mức ngực phập phồng kịch liệt, thở hồng hộc từng cơn.
Ông cả Đào Đại Giang đi làm đồng về, vừa tới cổng đã nghe thấy con dâu ở trong nhà la hét đòi ly hôn, cũng chẳng màng tới chuyện khác, sốt ruột nói: “Sao thế này, đứng ngoài đường cái cũng nghe thấy các người cãi cọ trong nhà, có chuyện gì không thể ngồi xuống nói đàng hoàng được à.”
“Bố! Bố nhìn xem, bố nhìn xem nhà chú hai đánh Tiểu Tô ra nông nỗi này này!” Bác gái vừa nói vừa xắn tay áo Đào Tô lên cho bố chồng xem: “Bố nhìn xem, không chỉ có thế đâu, bọn họ còn cướp sạch đồ đạc con bé mang về, lại còn bỏ đói nó nữa. Đây dẫu sao cũng là cháu gái ruột của bọn họ đấy, cho dù là người dưng nước lã thì cũng không thể ngược đãi con bé như thế chứ!”
Đào Đại Giang kinh ngạc nhìn Đào Tô, run rẩy hỏi: “Cháu Tô, chuyện này là thật sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



