“Ưm...” Đào Tô mở bừng mắt, làn nước ao lạnh buốt đang không ngừng tràn vào mũi và miệng cô. Cô vùng vẫy theo bản năng, nhưng chân tay nặng trĩu như bị buộc đá.
Bản năng sinh tồn ép bộ não cô phải hoạt động, ký ức cuối cùng dừng lại ở gương mặt vặn vẹo của cô em họ và gã chưa hôn phu.
“Ư!”
Bất chợt một đôi bàn tay to lớn siết chặt lấy eo cô, dứt khoát kéo mạnh cô lên khỏi mặt nước. Trong cơn quay cuồng, lưng cô đập vào một lồng ngực rắn rỏi. Trong lúc hỗn loạn, cô nắm chặt lấy bàn tay người nọ, mơ màng sờ thấy lớp chai dày ở kẽ ngón tay.
“Khụ khụ khụ...”
Cô bị ném thô bạo lên thảm cỏ ven bờ, ho dữ dội như muốn lộn cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài. Trong tầm mắt mờ mịt cô chỉ nhìn thấy bóng lưng của một người đàn ông. Anh ta sải bước nhanh về phía xa, cuối cùng khuất bóng trong rặng cây rồi biến mất tăm.
“Chờ đã...” Đào Tô khó khăn vươn tay ra, nhưng chẳng thể bắt được gì.
Ánh mặt trời chói chang khiến cô không mở nổi mắt. Đến khi nhìn rõ lại thì người nọ đã biến mất ở cuối con đường mòn.
Đào Tô nằm ngửa trên bãi cỏ đầu óc quay cuồng hỗn loạn. Cô vừa kết thúc một dự án kéo dài suốt hai năm và được nghỉ phép về nhà nghỉ ngơi một thời gian. Vừa trở về căn nhà ở Bắc Kinh, cô em họ và gã chưa hôn phu đã nóng lòng tìm tới cửa, nói rằng giữa bọn họ mới là tình yêu đích thực, cầu xin cô tác thành cho họ.
Cô vốn chẳng có tình cảm gì với người gọi là chưa hôn phu kia. Nếu nói chuyện đàng hoàng để hủy hôn thì cô cũng không phải không đồng ý. Điều khiến cô tức giận là cả nhà họ Đào nhờ có năng lực của cô mới đứng vững được ở Bắc Kinh, nhà chưa hôn phu cũng vì nhìn trúng năng lực của cô mới chọn liên hôn. Dù sao một nhà khoa học cấp bảo vật quốc gia có thể mang lại lợi ích vô số kể cho gia tộc, vậy mà việc chưa xong bọn họ đã vội qua cầu rút ván.
Dù vậy cô cũng lười đôi co, chỉ bảo bọn họ cút đi. Một gã đàn ông mà thôi, với địa vị ngày hôm nay của cô chẳng cần tự mình ra tay, chỉ một câu nói là tự khắc có người giúp cô xử lý bọn họ.
Thế nhưng điều cô không ngờ tới là mục đích thực sự của bọn họ: nhân lúc cô nghỉ phép về sống ở Bắc Kinh, tìm cơ hội bắt giữ và bán đứng cô.
Có lẽ bọn họ nghĩ chuyến đi này nắm chắc phần thắng nên cô em họ mới ngang ngược nói toạc sự thật: “Chị gái à đừng trách bọn em, thực sự là do bọn họ trả giá quá cao thôi, chị cứ coi như hy sinh cống hiến cho nhà họ Đào đi.”
Đào Tô không thể tin nổi, hỏi: “Các người muốn làm kẻ bán nước?”
Gã chưa hôn phu chĩa họng súng có gắn ống giảm thanh vào cô: “Đừng nói khó nghe như thế, cái gì mà bán nước với không bán nước, sau này hai nhà chúng tôi đều chuyển ra nước ngoài định cư, nơi đó chính là đất nước của chúng tôi.”
Đào Tô nhìn sang cô em họ: “Cả nhà họ Đào đều đồng ý để các người làm thế này?”
Ả em họ cười vô cùng ngông cuồng: “Rõ ràng chị có thể giúp nhà họ Đào tiến xa hơn, nhưng chị lại chết sống không chịu giúp, bọn em đành phải tự thân vận động thôi. À, chỉ có anh ruột Đào Nhiên của chị là chưa biết chuyện, nhưng không sao, bọn em sẽ sớm tiễn anh ta xuống đi cùng chị thôi.”
“Đừng giãy giụa nữa, tín hiệu ở đây bị chặn hết rồi.” Gã chưa hôn phu nói.
Cô chạy về phía cửa nhưng bị mấy gã mặc đồ đen rõ ràng là người ngoại quốc chặn ngược trở lại.
Càng trong tình huống này, não bộ của cô lại càng tỉnh táo khác thường. Cô nhanh chóng phân tích cục diện trước mắt, xem ra hôm nay lành ít dữ nhiều. Cô không sợ chết, trên đời này người duy nhất khiến cô lưu luyến chỉ có anh trai mà thôi, cô nhất định phải tranh thủ một tia hy vọng sống cho anh.
Căn biệt thự này được xây dựng riêng cho cô, ngoài hệ thống an ninh vô cùng nghiêm ngặt, cô còn lắp đặt một thiết bị tự hủy toàn diện. Chỉ cần phá hủy nơi này, chắc chắn sẽ lập tức thu hút sự chú ý. Có quốc gia can thiệp, anh trai nhất định giữ được mạng sống, còn hai nhà họ Đào và nhà gã chưa hôn phu kia cũng đừng hòng chạy thoát.
Nghĩ đến đây, cô lặng lẽ nhích lại gần chiếc bàn trà đặt giữa phòng khách.
“Không được cử động!” Gã chưa hôn phu nhận ra động tác của cô, lập tức bắn một phát vào chân cô.
“Á.” Đào Tô đau đến toát mồ hôi lạnh, nhưng đầu óc lại càng tỉnh táo hơn. Cô mượn lực ngã nhào về phía bàn trà, bàn tay vừa khéo chạm vào một chỗ gờ nổi ở mặt trong chân bàn trà mà mắt thường căn bản không thể nhận ra. Đầu ngón tay cô miết nhẹ lên chỗ gờ, trên mặt nở một nụ cười kỳ quái.
“Hừ, nếu tôi đã không chạy thoát được thì cùng nhau xuống địa ngục đi.” Dứt lời, dưới ánh mắt kinh hoàng của cả căn phòng, cô dồn hết sức lực ấn mạnh xuống.
Một tiếng “oành” vang trời, căn biệt thự rộng hàng nghìn mét vuông lập tức sụp đổ tan tành. Đào Tô từ từ nhắm mắt lại.
Vậy nên, chẳng lẽ cô chưa chết? Đào Tô kinh ngạc trợn to hai mắt. Chuyện này là thế nào, cô đang ở đâu đây?
Cô ngẩng đầu nhìn quanh người mình: cổ tay gầy guộc, bộ quần áo vải xanh chắp vá, chiếc quần màu xám tro quê mùa, hai bím tóc tết ướt sũng. Đây hoàn toàn không phải cơ thể của cô.
Đào Tô theo bản năng sờ ra sau tai: nơi đó đáng lẽ phải có một vết sẹo do làm thí nghiệm hồi đại học để lại. Thế nhưng giờ đây, chỉ có một làn da mịn màng.
*Mình bị sao thế này?*
Một cơn đau nhức dữ dội truyền đến từ đầu, một đoạn ký ức không thuộc về cô ùa vào tâm trí, mãi một lúc lâu sau cô mới hoàn hồn lại.
Nguyên chủ cũng tên là Đào Tô, năm nay mười bảy tuổi, có một người anh trai tên là Đào Nhiên hai mươi tư tuổi, đang phục vụ trong quân đội, hiện giờ hình như là phó tiểu đoàn trưởng.
Cha cô là Đào Tư Viễn giữ chức trung đoàn trưởng ở một đơn vị quân đội, hai tháng trước có tin dữ báo về là đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Mẹ của nguyên chủ là Bạch Chỉ đã qua đời vì khó sinh khi sinh ra cô. Nguyên chủ từ nhỏ do ông ngoại nuôi lớn. Ông ngoại là một thầy thuốc Đông y lão luyện, y thuật thuộc hàng đầu ở Thượng Hải nên điều kiện gia đình rất khấm khá.
Nhờ nhiều năm qua cứu chữa cho rất nhiều người, nên từ khi phong trào nổ ra đến nay không phải chịu ảnh hưởng gì lớn. Chỉ là cách đây không lâu bị người nào đó tố cáo sắp sửa bị đưa đến nông trường cải tạo lao động. May mắn có người từng nhận ơn giúp đỡ của nhà họ Bạch mật báo, ông cụ Bạch vì muốn bảo vệ cháu gái nên đã vội vàng thu xếp cho cô về quê cha Đào Tư Viễn ở đại đội sản xuất Hồng Tinh thuộc tỉnh Hắc. Mẹ nguyên chủ mất sớm, cha lại là liệt sĩ, anh trai là quân nhân, về mặt thân phận sẽ không gặp bất kỳ vấn đề gì.
Ngặt một nỗi đầu óc nguyên chủ dường như có chút vấn đề, theo cách nhìn của Đào Tô thì giống như chứng tự kỷ ở thời hiện đại. Trong lòng cô bé cái gì cũng hiểu rõ chỉ là gặp khó khăn trong việc giao tiếp với người khác. Vợ chồng ông cụ Bạch mất con gái nên coi cô cháu ngoại như viên ngọc quý trong lòng bàn tay, chăm sóc vô cùng chu đáo.
Thế nhưng việc đột ngột thay đổi môi trường sống, cộng thêm cú sốc kép từ việc cha hy sinh và phải rời xa ông bà ngoại, cô bé Đào Tô bỗng chốc không thể cất lời nói được nữa.
Khi về đến đại đội sản xuất Hồng Tinh, cô đương nhiên đến ở tại nhà ông bà nội. Ông nội Đào Đại Hà đứng thứ hai trong số bốn anh em, có hai người con trai và một người con gái. Đào Tư Viễn là con cả, người con thứ hai là Đào Tư Hiền sống cùng cha mẹ, cưới Trương Thúy Hoa ở đại đội sản xuất Hướng Dương bên cạnh, sinh được ba cô con gái rồi mới có một đứa con trai đặt tên là Đào Đại Bảo, được nuông chiều đến mức vô pháp vô thiên.
Lúc Đào Tô trở về, đồ đạc ông cụ Bạch chuẩn bị cho cô vô cùng đầy đủ, từ đồ ăn, quần áo đến đồ dùng sinh hoạt, lớn nhỏ có tới mười mấy kiện hàng, ngoài ra còn đưa cho cô 1.000 đồng tiền mặt phòng thân, cộng thêm tiền trợ cấp của thân nhân liệt sĩ, cô chẳng cần làm gì cũng có thể sống rất sung túc.
Đây cũng là lý do cả nhà Đào Đại Hà bằng lòng tiếp nhận cô. Lúc mới dọn vào nhà họ Đào thì vẫn ổn, nhưng chỉ vài ngày sau bọn họ phát hiện Đào Tô không biết nói nên đã nảy sinh ý đồ xấu xa. Bọn họ cướp hết sạch đồ đạc cô mang về, dù sao cô cũng không nói ra ngoài được.
Từ đó, cơn ác mộng của Đào Tô bắt đầu. Ngày nào bọn họ cũng đánh mắng, ép cô làm việc. Cô từ nhỏ sống trong nhung lụa, làm sao biết làm những việc này, làm không tốt là bị một trận đòn tàn nhẫn, lại còn bị bỏ đói.
Cô bé Đào Tô từ nhỏ được nuôi dạy thành một đứa trẻ ngây thơ không hiểu sự hiểm ác của lòng người, cũng chẳng biết phản kháng, chỉ đành mặc cho bọn họ dày vò.
Đêm qua, cô dậy đi vệ sinh lúc nửa đêm, khi đi ngang qua cửa sổ phòng chú hai thì nghe thấy Trương Thúy Hoa bàn bạc với chú hai Đào Tư Hiền định gả cô cho em trai bà ta là Trương Bảo Quốc. Trương Bảo Quốc cô từng gặp qua, mặt mày méo mó xếch lệch, mặt đầy rỗ, lại còn lười biếng ham ăn, đã 26 tuổi rồi mà chẳng ai thèm lấy.
Đào Tô thất thần như người mộng du trở về phòng, cả đêm không chợp mắt, càng nghĩ càng bế tắc. Hôm nay nhân lúc không ai để ý, cô liền muốn chết quách đi cho xong, thế là nhảy xuống sông.
“Năm 1973...” Đào Tô lẩm bẩm tự nói, ngón tay vô thức cắm sâu vào lớp cỏ dưới thân. Cảm giác lạnh buốt nhắc nhở cô rằng đây hoàn toàn không phải là mơ.
Vậy là, mình xuyên không rồi sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



