Người đàn ông nhìn qua chiều cao phải trên một mét tám, dẫu đang ngồi trên ghế đẩu vẫn có thể nhìn ra vóc dáng thẳng tắp hiên ngang. Anh mặc chiếc áo may ô cotton cộc tay màu xanh quân đội, hai cánh tay rắn chắc lộ ra ngoài, những đường gân xanh khẽ gồ lên dưới làn da màu lúa mạch. Bờ vai rộng, vòng eo thon gọn, bờ vai căng tràn chống đỡ lớp vải áo bó sát, bên eo thắt một sợi dây nịt da màu nâu. Khoảng không gian dưới gầm bàn vốn dĩ đủ rộng rãi, ngặt nỗi vóc người anh quá cao lớn, đôi chân dài vừa đặt vào liền khiến khoảng trống ấy trở nên chật chội lạ thường.
Bác gái cả lườm cô một cái đầy cưng chiều: “Cháu ăn đi, ăn nhiều vào một chút.”
Đào Tô gắp thức ăn vào bát cho bà trước rồi bản thân mới bắt đầu cầm đũa lên ăn.
Cô nếm thử cả hai món ăn trước tiên, trong lòng lập tức có đánh giá. Món ăn ở tiệm cơm quốc doanh quả thực ngon hơn đồ nấu ở nhà một chút. Dù sao người ta cũng cho nhiều dầu mỡ hơn, gia vị nêm nếm cũng phong phú hơn. Hơn nữa thời buổi này toàn là thực phẩm thuần tự nhiên, thịt lợn thơm ngon hơn hẳn thời hiện đại. Tuy nhiên, mức độ thơm ngon này so với tay nghề của chính cô thì vẫn còn một khoảng cách khá xa.
Đúng vậy, nếu nói Đào Tô có sở thích gì thì nấu ăn chắc chắn xếp ở vị trí số một. Ngoài giờ làm việc, chỉ cần thời gian cho phép là cô đều tự mình xuống bếp nấu nướng. Một mặt cô thực sự có thiên phú trong lĩnh vực ẩm thực, nấu ra những món ăn chẳng hề thua kém các đầu bếp trứ danh ở các nhà hàng lớn, mặt khác đây cũng là một cách giải tỏa áp lực tuyệt vời. Vừa thỏa mãn được vị giác lại vừa xua tan mệt mỏi, đúng là một công đôi việc.
Bác gái cả là lần đầu tiên được bước chân vào đây ăn cơm. Người nông dân quanh năm bám mặt cho đất bám lưng cho trời chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, một đồng bẻ làm đôi còn tiếc, lấy đâu ra tiền mà dám vào tiệm cơm quốc doanh. Một miếng thịt lợn béo ngậy đưa vào miệng, cảm giác thỏa mãn khiến hai mắt bà híp cả lại. Lại thêm miếng cá kho kia nữa, trước khi sốt hồng xíu người ta còn chiên qua một lần, mùi thơm nức mũi xộc thẳng lên tận óc, ăn kèm với cơm gạo trắng ngần dẻo thơm, bà cảm thấy cuộc đời này thế là mãn nguyện lắm rồi. Bà thầm nghĩ chuyến này mình được thơm lây từ Tiểu Tô rồi, về nhà nhất định phải khoe khoang một trận với lão chồng già mới được. Lão già đáng ghét kia hai năm trước có một lần được ăn sủi cảo ở tiệm cơm quốc doanh với Phó thị trấn, về nhà vênh váo đi đứng như có gió suốt cả một tuần lễ, lần này đến lượt bà nở mày nở mặt rồi.
Hai người ăn được một nửa thì bên ngoài có một thanh niên mặt búng ra sữa bước vào. Cậu ta đi thẳng tới ngồi xuống đối diện với người đàn ông ngồi phía trước bên trái, vừa định mở miệng chào hỏi thì bị người đàn ông dùng một ánh mắt sắc lạnh ngăn lại.
Anh dùng cằm hất về phía bát mì trên bàn: “Ăn cơm đi.” Vừa rồi anh cảm nhận được từ phía sau có một ánh mắt chăm chú nhìn mình rất lâu, tuy không có ác ý nhưng cẩn tắc vô ưu vẫn hơn.
Chàng thanh niên mặt búng ra sữa lập tức ngậm miệng, cắm cúi ăn mì.
Đào Tô hoàn toàn không hay biết gì về sự tương tác giữa hai người họ, sự chú ý của cô lúc này đã bị phân tán bởi Trần Lan và Dương Nguyệt đang nắm tay nhau bước vào tiệm.
Hiện tại đang là giờ cao điểm ăn trưa, mấy chiếc bàn hữu hạn trong tiệm cơm đều đã kín người ngồi. Hai ả mỗi người gọi một bát mì, quay đầu lại tìm chỗ ngồi mới phát hiện chẳng còn bàn nào trống.
Dương Nguyệt đảo mắt nhìn lướt qua từng bàn, cuối cùng dừng lại trên mâm cơm đầy ắp thịt cá của bàn Đào Tô, sự ghen tị trong mắt gần như muốn tràn cả ra ngoài.
Ả kéo Trần Lan đang có vẻ miễn cưỡng bước tới trước mặt Đào Tô, cất giọng yếu ớt dịu dàng: “Đồng chí Đào, hết chỗ ngồi rồi, chúng tôi có thể ngồi chung bàn với hai người được không?”
Bác gái cả nghe thấy tiếng liền ngẩng đầu lên khỏi bát cơm, ngạc nhiên nhìn hai ả.
“Không được.” Đào Tô dứt khoát buông hai chữ.
Đừng nói là hai ả kia, ngay cả những người khách khác trong tiệm cơm cũng không dám tin vào tai mình. Đây là lần đầu tiên họ thấy có người từ chối việc ghép bàn một cách thẳng thừng như vậy, ai nấy đều đồng loạt quay đầu lại nhìn.
Dương Nguyệt khẽ lảo đảo người một cái, làm ra vẻ bị đả kích nặng nề, đáng thương nói: “Đồng chí Đào, chúng tôi chỉ muốn ghép bàn thôi mà, đều là người cùng một đội sản xuất, sao cô lại tuyệt tình thế chứ?”
Đào Tô bị ả làm cho buồn nôn, con ả trà xanh chết tiệt này ỷ việc cô hiện tại không thể mắng chửi thoải mái nên được đà lấn tới: “Mặt dày!”
Bác gái cả lúc này mới nuốt vội miếng cơm trong miệng xuống: “Phải đấy, hai cô sao mà mặt dày thế không biết! Lúc nãy trên xe bò hai cô chẳng phải vì Tiểu Tô nhà tôi ốm yếu ngồi chỗ êm ái mà đòi đi tố cáo bọn tôi sao? Giờ lại đòi ngồi chung bàn với chúng tôi à? Sao thế, định lại gần để giám sát xem bọn tôi còn chỗ nào để các cô đi tố cáo nữa chắc?”
Dương Nguyệt không ngờ họ lại thẳng thừng vả vào mặt mình như thế, đem hết mọi chuyện trên xe bò bêu rếu ra giữa chốn đông người. Đáng lẽ ra phải vì giữ thể diện mà không tiện trở mặt, sau đó mời họ ngồi cùng rồi khách sáo mời họ ăn chung mấy món ngon trên bàn chứ, như thế chẳng phải hôm nay họ đã chiếm được món hời lớn rồi sao.
Những người đang ăn cơm trong quán không ngờ lại có chuyện như vậy. Những người ban đầu thấy Đào Tô quá đáng định lên tiếng giúp đỡ Dương Nguyệt cũng lập tức dẹp bỏ ý định, cúi đầu cắm cúi ăn phần cơm của mình, sợ bị hai ả kia chú ý rồi chạy sang đòi ghép bàn. Nếu thực sự ngồi chung bàn rồi lỡ làm gì không vừa mắt họ lại bị lôi đi tố cáo thì khổ. Tuy cây ngay không sợ chết đứng nhưng cũng đủ thấy ghê tởm trong người rồi, huống chi có những người thân thể vốn chẳng lấy gì làm trong sạch.
Dương Nguyệt thấy không ai lên tiếng giúp mình, đành ngượng ngùng đứng chôn chân tại chỗ một lát. Đào Tô coi như không có chuyện gì xảy ra, thản nhiên gắp thức ăn cho bác gái cả: “Ăn, ăn nhiều vào.”
Dương Nguyệt đành phải tìm kiếm mục tiêu tiếp theo. Lúc này ả chú ý tới chiếc bàn của chàng thanh niên mặt búng ra sữa. Mấy anh chàng trông có vẻ ngây thơ chưa trải sự đời thế này là dễ lừa nhất, chỉ cần khéo léo dỗ dành một chút, biết đâu chừng cậu ta còn hào phóng gọi cho ả một đĩa thịt kho tàu ấy chứ.
Ả lại e thẹn bước tới bên cạnh chàng thanh niên mặt búng ra sữa, Trần Lan như một đứa hầu lẽo đẽo đi theo sau lưng ả. Trần Lan không có đầu óc mưu mẹo như Dương Nguyệt, biết lúc này phải trông cậy vào ả ta, bản thân chỉ việc đi theo để hưởng ké miếng ăn miếng uống là được.
Dương Nguyệt đứng bên cạnh chàng thanh niên, hắng giọng một cái, trên mặt nở nụ cười ngượng ngùng e ấp: “Đồng chí này, xin hỏi chúng tôi có thể ngồi ở đây được không?”
Chàng thanh niên kinh ngạc liếc nhìn ả một cái, rồi lại nhìn sang người đàn ông đối diện.
Lúc này Dương Nguyệt mới nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông kia. Gương mặt anh như được tạc ra từ một lưỡi dao sắc bén, đường nét vô cùng góc cạnh và cương nghị. Đôi xương lông mày nhô cao, ánh mắt sắc lẹm như có thể xuyên thấu vào tận sâu thẳm tâm can người đối diện, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng mím chặt toát lên vẻ cự tuyệt người khác ngàn dặm. Chiếc cằm vuông vức với những đường nét căng chặt, ngay cả yết hầu khẽ chuyển động cũng toát lên vẻ sắc lạnh đầy uy quyền. Ánh mắt anh quét qua hệt như một viên đạn sượt qua da thịt, vừa lạnh lùng vừa tàn nhẫn, khiến sống lưng người ta bất giác tê dại.
Người đàn ông này quyến rũ quá! Dương Nguyệt thầm nghĩ trong lòng, nụ cười ngượng ngùng trên mặt bỗng chốc tăng thêm vài phần chân thật.
Người đàn ông chỉ liếc qua một cái rồi bảo với chàng thanh niên: “Ăn nhanh lên.”
“Vâng.” Chàng thanh niên lập tức cúi đầu, chẳng thèm đếm xỉa đến hai người phụ nữ đang đứng bên cạnh, lùa mì vào miệng với tốc độ chóng mặt, đôi đũa múa may nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh.
Chỉ vài hơi thở sau, bát mì đã được ăn sạch sẽ, đến cả nước dùng cũng được húp không còn một giọt.
Người đàn ông đứng dậy sải bước ra ngoài, chàng thanh niên vội vàng chạy theo sau.
Lúc đi ngang qua bàn của Đào Tô, người đàn ông vô tình liếc mắt nhìn sang, trong lòng khẽ lay động: *Hóa ra là cô ấy.* So với ngày hôm đó đúng là một trời một vực, nhưng xem ra cô ấy không hề nhận ra mình. Như vậy cũng tốt, đỡ được bao nhiêu phiền phức không đáng có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)