Vương Xuân Mai tức giận đến mức thất khiếu bốc khói, mụ ôm chặt cháu trai vào lòng, cất giọng the thé châm chọc: “Chỉ có mỗi mày là yểu điệu cành vàng lá ngọc! Nhịn một bữa thì làm sao? Con nít nông thôn chúng tao ngày nào cũng phải lao động vất vả, ăn quả trứng gà bồi bổ thân thể chẳng lẽ không đúng?”
“Nhổ vào!” Bác gái cả nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất: “Thằng cháu bà mà là lao động mệt nhọc à? Rõ ràng là do thèm ăn tục uống! Nhìn cái đống mỡ kia xem, còn béo tốt hơn cả lợn giống của đội sản xuất chúng tôi!”
Trên xe lại bùng lên một tràng cười nghiêng ngả.
Đào Tô dùng vẻ mặt vô cùng chân thành hỏi: “Đi ăn mày à?” Nét mặt ngây thơ của cô khiến người ta cảm thấy cô chỉ đơn thuần là tò mò mà thôi.
Vương Xuân Mai bị câu nói này chọc giận đến mức lớp thịt mỡ trên mặt giật giật liên hồi: “Con ranh không ai thèm này!” Mụ ta buông thằng cháu ra, hung hăng chồm về phía Đào Tô: “Xem bà đây có xé toạc cái mồm thối của mày ra không!” Bàn tay thô ráp của mụ vung lên mang theo tiếng gió tát thẳng về phía mặt Đào Tô.
Đào Tô đã sớm có phòng bị, nghiêng người nhẹ nhàng né tránh. Vương Xuân Mai mất đà không thu thế lại kịp, cả người “rầm” một tiếng đập mạnh vào thành xe. Lần này thì như chọc phải tổ ong vò vẽ, mụ ta dứt khoát ngồi bệt xuống sàn xe, đấm ngực giậm chân gào khóc thảm thiết: “Đánh chết người rồi! Người thành phố bắt nạt bần nông chúng tôi rồi ôi là trời!”
Bác gái cả giật nảy mình. Nếu hôm nay Đào Tô mà bị đánh trúng thì về nhà bà biết ăn nói thế nào với bố chồng và ông chồng của mình đây. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, bà dồn hết hỏa lực mắng xối xả vào mặt Vương Xuân Mai: “Cái con mụ mặt dày vô liêm sỉ này! Mày tự tay đánh người ta không trúng rồi còn dám vừa ăn cướp vừa la làng à!”
So với bác gái cả thì Đào Tô bình tĩnh hơn nhiều. Cô nhìn màn kịch hề trước mắt, lạnh lùng hỏi Vương Xuân Mai: “Muốn thế nào?”
Vương Xuân Mai đảo mắt một vòng, gào toáng lên: “Bồi thường tiền! Đương nhiên là phải bồi thường tiền rồi!”
Đào Tô hỏi: “Bao nhiêu?”
Vương Xuân Mai đáp: “Năm đồng... Không đúng, mười đồng!”
Bác gái cả sốt ruột định nói gì đó nhưng Đào Tô đã đưa tay ngăn lại, vẻ mặt không chút cảm xúc: “Tống tiền, báo công an.”
Bác Triệu nghe thấy thế liền vỗ đùi: “Được lắm, vậy trạm dừng đầu tiên của chúng ta là đồn công an nhé!”
Bớt đi hai người khoang xe trở nên rộng rãi hơn hẳn, hành khách trên xe ai nấy đều vui vẻ, chỉ có Trần Lan và Dương Nguyệt là lộ rõ vẻ tiếc nuối trên mặt.
Đào Tô nhìn thấy nhưng chẳng thèm để vào mắt, hai ả này tốt nhất là nên an phận thủ thường, bằng không cô tuyệt đối sẽ không nương tay. Cô lại lấy chiếc bánh bao bác gái cả cho ra, cắn từng miếng nhỏ nhai từ tốn. Vừa náo loạn một trận, quả trứng lúc nãy đã tiêu hóa hết sạch, cô lại thấy đói bụng rồi.
Đại đội Hồng Tinh cách thị trấn không quá xa, ngặt nỗi xe bò đi chậm rì rì, lắc lư hơn hai tiếng đồng hồ mới tới nơi. Đào Tô cảm thấy hai mông mình đã tê rần cả rồi.
Bác Triệu tìm một chỗ râm mát đối diện hợp tác xã mua bán để đỗ xe, đợi Đào Tô xuống xe xong mới dặn dò: “Cháu gái, bác đậu xe ở đây nhé, hai bác cháu cứ đi dạo mua sắm đi, hai giờ chiều xe quay về, đừng về muộn đấy.”
Đôi mắt Đào Tô sáng lấp lánh gật đầu lia lịa.
Bác gái cả sảng khoái nói: “Không muộn được đâu, bác cứ yên tâm!” Nói xong liền kéo tay Đào Tô chạy nhanh về phía hợp tác xã: “Nhanh chân lên, mua thịt là phải đi sớm, đi muộn là không mua được miếng ngon đâu.”
Đào Tô bị kéo đi xếp hàng ở quầy bán thịt trước tiên. Lúc này đã gần mười giờ trưa, thịt ngon gần như đã bán hết sạch, đến lượt họ chỉ còn lại một tảng thịt nhiều mỡ ít nạc, ba dải thịt ba chỉ nạc mỡ đan xen và một bộ móng giò. Bác gái cả nhanh tay lẹ mắt, lập tức đè tay lên tảng thịt ba chỉ nhiều mỡ kia, hét lớn với cô mậu dịch viên: “Cân cho tôi tảng này!”
Ở thời đại này thịt mỡ được ưa chuộng hơn thịt nạc nhiều, thịt mỡ là đồ quý giá, dùng để rán lấy mỡ lợn xào rau ăn dần.
Đào Tô chỉ vào mấy dải thịt ba chỉ nạc mỡ đều nhau nói: “Lấy hết!”
“Không cần mua nhiều thế đâu cháu!” Bác gái cả vội can.
Đào Tô kiên quyết chỉ tiếp vào mấy khúc xương ống lợn bên cạnh: “Cũng lấy.”
Bác gái cả ngơ ngác, sao lại có đứa trẻ phá của thế này cơ chứ! Ngặt nỗi lại chẳng thể khuyên bảo được con bé, đúng là đau đầu thật sự.
Cô nhân viên bán hàng thoăn thoắt cân thịt, tính tiền: “Thịt lợn tổng cộng ba cân, tám hào một cân, ba tám hai mươi tư là hai đồng bốn hào, ba cân phiếu thịt. Xương ống không có thịt, không cần phiếu, tính cho cô hai hào. Tổng cộng là hai đồng sáu hào.”
Bác gái cả vừa định móc túi trả tiền thì Đào Tô bên cạnh đã nhanh chóng đưa tiền và phiếu qua. Bác gái cả đành từ bỏ giãy giụa, dù sao cũng chẳng bướng lại được con bé này. Bà quay sang dặn Đào Tô: “Tiểu Tô, nhớ kỹ nhé, mua thịt là phải tranh thủ cướp thật sớm! Đi muộn là đến mẩu xương vụn cũng chẳng còn mà cướp đâu.”
Đào Tô gật đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ miếng thịt này nhiều mỡ quá, dùng để rán mỡ thì hợp chứ đem xào rau thì ngấy chết mất.
Bác gái cả gói thịt cẩn thận vào giấy dầu rồi nhét vào chiếc gùi đeo sau lưng, kéo cô chen tiếp sang quầy thực phẩm phụ: “Đi thôi, xem còn thứ gì mua được nữa, muối, nước tương, diêm quẹt, trong nhà thiếu cái gì là phải mua bù cho đủ!”
Thế là Đào Tô đã có một buổi đại mua sắm đầu tiên kể từ khi đến thời đại này. Từ đồ ăn đến đồ dùng sinh hoạt, bác gái cả hồi tưởng lại những thứ Đào Tô mang về lúc trước rồi giúp cô mua bổ sung từng món còn thiếu. Đào Tô như một kẻ ngoài cuộc, chỉ việc làm cỗ máy trả tiền răm rắp đi theo sau.
Đồ đạc đã sắm đủ, chiếc gùi sau lưng họ đã chất đầy ắp, Đào Tô thầm nghĩ cuối cùng cũng đến lượt mình ra tay rồi. Cô háo hức bước tới trước mặt cô mậu dịch viên: “Bánh trứng, kẹo hoa quả, đường trắng, đường đỏ.”
Bác gái cả: “... Thôi được rồi.”
Lúc tính tiền tổng cộng hết ba mươi sáu đồng hai hào.
Đào Tô một lần nữa cảm thán trước mức vật giá thần tiên của thời đại này, chỉ hơn bốn mươi đồng mà mua được cả một gùi đồ đạc đầy ắp thế kia.
Hai người bước ra khỏi cửa trong ánh mắt đầy ngưỡng mộ của nhân viên mậu dịch và những người mua hàng xung quanh. Bác gái cả cảm thấy hai chân mình bủn rủn như đi trên mây. Trời đất ơi, cả đời bà chưa bao giờ tiêu nhiều tiền để mua một đống đồ lớn như thế này trong một lần bao giờ cả.
Họ nán lại trong hợp tác xã khá lâu, lúc bước ra ngoài thì trời đã sang trưa. Đào Tô liền kéo tay bác gái cả đi về phía tiệm cơm quốc doanh bên cạnh.
“Tiểu Tô à cháu định đi đâu đấy?” Bác gái cả hốt hoảng dừng bước hỏi.
Đào Tô chỉ tay vào tiệm cơm quốc doanh gần đó. Lúc vừa xuống xe bò cô đã nhìn thấy rồi, trong lòng sớm đã tính toán trưa nay nhất định phải nếm thử xem cơm nước ở tiệm cơm quốc doanh trong truyền thuyết có hương vị thế nào.
“Không đi không đi!” Bác gái cả xua tay lia lịa: “Đắt đỏ lắm, chúng ta đã mua bánh trứng rồi nên ăn tạm hai cái lót dạ là được, tối về nhà bác nấu món ngon cho cháu ăn.”
Đào Tô chẳng hề dao động.
Bác gái cả đành phải nhượng bộ: “Hay là chúng ta mua hai cái bánh bao ăn tạm nhé?”
Đào Tô lắc đầu, cứ thế tự mình bước thẳng về phía tiệm cơm. Bác gái cả đành phải lật đật chạy theo sau: “Cái con bé này, sao mà bướng thế không biết.”
Bước vào tiệm cơm, Đào Tô đưa mắt đảo quanh một vòng, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên tấm bảng ghi tên các món ăn treo trên tường. Chủng loại món ăn không nhiều nhưng mang đậm nét đặc trưng của vùng miền. Cô bảo bác gái cả tìm một chiếc bàn ngồi xuống trước, còn mình thì một mình bước tới ô cửa sổ gọi món. Cô gọi một phần thịt lợn hầm miến, một phần cá kho tộ sốt hồng xíu và hai bát cơm trắng. Đưa tiền và phiếu cho mậu dịch viên xong, cô quay trở lại bàn ngồi đợi, khi nào đồ ăn làm xong mậu dịch viên sẽ cất tiếng gọi ra bưng.
Cô quan sát toàn bộ tiệm cơm, nơi này trông khá giống với những nhà hàng thiết kế theo phong cách hoài niệm thập niên 70 ở thời hiện đại, chỉ là không có nhân viên phục vụ mặc áo hoa nhí chạy tới chạy lui thôi, cơm nước đều phải tự mình ra ô cửa bưng về.
Trong đầu đang suy nghĩ vẩn vơ, ánh mắt cô bỗng bị thu hút bởi bóng lưng của một người đàn ông đang ngồi ở chiếc bàn phía trước bên tay trái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)