Để chúng tao vào!"
Trước khi đến đây, Triệu Đại Hoa đã hứa rồi, nếu Thẩm Thanh Lê chưa chết, sau khi Chu Duật Bạch bị tống giam, Thẩm Thanh Lê sẽ thuộc về gã! Đó là Thẩm Thanh Lê đấy, mỹ nhân như hoa như ngọc, dù chỉ được chạm vào một cái thôi gã cũng mãn nguyện rồi!
Huống hồ Triệu Đại Hoa còn nói, dù Thẩm Thanh Lê có chết, bà ta cũng sẽ cho gã một đồng! Một đồng đấy, cả năm gã cũng chẳng kiếm nổi!
Vương Nhị Lại Tử nghĩ bụng, nếu gã nhân lúc Chu Duật Bạch đang chột dạ không né tránh mà phang cho một gậy ra trò, coi như gã hời to! Thế là khúc gậy mang theo tiếng gió rít nhắm thẳng đầu Chu Duật Bạch mà nện xuống.
Mọi người hít một hơi lạnh, đồng loạt căng mắt ra nhìn.
Chu Duật Bạch khẽ cử động, giơ cánh tay phải lên đỡ lấy khúc gỗ. "Rắc" một tiếng, khúc gỗ gãy làm đôi.
Cái thân hình này thật sự là muốn lấy mạng cô mà.
Thẩm Thanh Lê ôm lấy lồng ngực đang đập liên hồi như muốn nhảy ra ngoài, tức giận mà bất lực. Nghĩ cô là một đại lão dị năng toàn hệ cấp Võ Tôn! Vậy mà! Vậy mà chỉ mới đi hầm bí mật mười phút đã mệt muốn đứt hơi!
Chuyện này mà để con tang thi vương từng bị cô xé xác biết được, chắc nó phải khóc lóc bò ra từ đống đổ nát, tại chỗ lắp ráp lại linh kiện của mình mất...
"Haiz."
Thẩm Thanh Lê vốn định đi giải vây cho Chu Duật Bạch ngay nhưng giờ chỉ có thể cam chịu ngồi xuống điều tức, ít nhất cũng phải để cái thân thể này đi bộ được tới nhà Chu Duật Bạch chứ!
Theo nhịp thở của Thẩm Thanh Lê, những đốm sáng xanh lục lấp lánh li ti từ từ tiến lại gần, ngay khi chạm vào cơ thể liền bị hấp thụ hết.
Thẩm Thanh Lê cảm nhận rõ rệt sự thay đổi của cơ thể, xác định thể lực đã hồi phục được đôi chút, cô lập tức lồm cồm bò dậy.
Khi cô lảo đảo đi xuống chân núi, vừa vặn chạm mặt bác Đại đội trưởng đang bị người dân kéo chạy thục mạng tới.
"Á!" Người dân đang kéo Đại đội trưởng run tay một cái, suýt nữa ngã ngửa ra đất.
"Cô... cô... cô không phải chết rồi sao?" Người đó run rẩy hỏi.
Thẩm Thanh Lê: "..."
Đại đội trưởng: "..."
"Có bóng, có bóng kìa, là Thẩm Thanh Lê sống, người sống!" Người dân vỗ vỗ ngực.
Hiện tại trên người Thẩm Thanh Lê dính đầy bùn đất và cỏ dại, tóc tai cũng có chút rối bời, trông chẳng khác nào một con ma nữ vừa bò ra từ dưới đất.
"Cháu... bác Đại đội trưởng, hôm qua cháu bị cậu và mợ vứt lên núi, sau đó cháu ngất xỉu, giờ mới tỉnh lại." Thẩm Thanh Lê đảo mắt một cái, nước mắt đã lã chã rơi xuống.
Thẩm Thanh Lê tự nhủ: [Cái tài rơi lệ trong một giây này chắc chắn là bản năng của nguyên thân, chứ một đứa con gái dù gãy chân cũng không rơi một giọt lệ như cô thì có học cũng không học nổi.]
Mỹ nhân rơi lệ đúng là làm người ta mủi lòng.
Đại đội trưởng và mấy người dân đi cùng lập tức thấy xót xa cho Thẩm Thanh Lê.
"Lý Thu Thu và Triệu Đại Hoa sao lại dám quá đáng như vậy! Chuyện này có khác gì giết người đâu chứ!" Đại đội trưởng nổi trận lôi đình.
"Hai cái thứ súc sinh này, thế mà bọn chúng còn dám đến nhà... nhà họ Chu, bảo thằng nhóc nhà họ Chu giết Thẩm Thanh Lê, đây chẳng phải rõ ràng là vu khống sao?" Một người dân nhanh trí lên tiếng.
"Họ, sao họ có thể quá đáng như thế." Thẩm Thanh Lê quệt vội nước mắt trên mặt: "Cháu không ngờ họ thật sự dám làm vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
