"Thẩm Thanh Lê xinh đẹp như vậy mà rơi vào tay nó thì làm sao mà sống nổi."
"Chứ còn gì nữa, tôi không chỉ một lần thấy nó lén lút nhìn trộm Thẩm Thanh Lê đâu."
Đàn ông trong làng, bất kể già trẻ, chẳng ai là chưa từng nhìn trộm Thẩm Thanh Lê. Cô quá đẹp.
Nghĩ đến một Thẩm Thanh Lê xinh đẹp như thế bị cái tên "thiên sát cô tinh" Chu Duật Bạch vấy bẩn, ai nấy đều hận không thể giết chết Chu Duật Bạch ngay lập tức!
Sân nhỏ nhà họ Chu.
Lý Thu Thu và Triệu Đại Hoa liếc nhìn nhau một cái.
Triệu Đại Hoa trực tiếp khóc rống lên, lao tới xô cửa viện: "Chu Duật Bạch, cầu xin anh hãy tha cho Thanh Lê nhà chúng tôi đi!"
"Chu Duật Bạch, Thanh Lê đâu? Anh đã làm gì con bé rồi!" Triệu Đại Hoa gào khóc chất vấn, bộ dạng lo lắng sốt sắng đó cứ như thể bà ta tận mắt chứng kiến Chu Duật Bạch làm nhục Thẩm Thanh Lê vậy.
Triệu Đại Hoa chạm phải ánh mắt của Chu Duật Bạch, tiếng khóc bỗng khựng lại một nhịp.
Dân làng đồn rằng Chu Duật Bạch là kẻ từng ra chiến trường giết người, vì giết người quá nhiều nên mới bị quân đội trả về...
Nên Triệu Đại Hoa chưa bao giờ dám đối mặt trực tiếp với Chu Duật Bạch vì sợ anh bẻ gãy cổ mình.
"Mau thả Thanh Lê ra, nếu không cả làng sẽ không tha cho anh đâu." Lý Thu Thu lấy hết can đảm tiến lên một bước, làm ra vẻ vô cùng quan tâm lo lắng cho Thẩm Thanh Lê.
Chu Duật Bạch thừa biết, hai vợ chồng này, bao gồm cả cả nhà họ Lý (ngoại trừ bà ngoại của Thẩm Thanh Lê), vẫn luôn hành hạ mẹ con cô. Việc mẹ Thẩm Thanh Lê mất sớm chắc chắn cũng có liên quan đến bọn họ.
"Chu Duật Bạch, loại như mày mà cũng đòi mơ tưởng đến Thẩm Thanh Lê à?"
"Đúng đấy, không biết thân biết phận mình là gì sao?"
"Xấu xí thế này, lại còn là thành phần xấu, đến đàn bà góa còn chẳng thèm thì nói gì đến Thẩm Thanh Lê."
Đám người đi theo xem náo nhiệt thấy Chu Duật Bạch im hơi lặng tiếng thì đều cho rằng anh có tật giật mình, thi nhau lời ra tiếng vào mắng nhiếc.
Triệu Đại Hoa nhìn đám đông đang phẫn nộ, đáy mắt loé lên sự đắc ý tham lam.
Bà ta đột nhiên cao giọng: "Người đang nằm trên giường anh có phải là Thanh Lê nhà tôi không? Trời ơi, không lẽ Thanh Lê bị anh giết rồi!"
"Giết người rồi! Mau đi gọi Đại đội trưởng đi!"
"Vào trong đi, vào trong xem thử thế nào!"
"Huhu, Chu Duật Bạch, mày đúng là cưỡng hiếp không thành rồi giết người diệt khẩu mà."
Chu Duật Bạch vẫn luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, đứng chắn trước cửa không biện minh cũng không tránh ra. Anh phải câu đủ thời gian cho Thẩm Thanh Lê, đủ để cô rời khỏi sau núi và về đến nhà.
Bất kể mục đích cuối cùng của nhà họ Lý là gì, anh đều không muốn cô bị kéo vào.
Dù mọi người có chửi bới thế nào, Chu Duật Bạch vẫn bất động như núi. Người trong làng dĩ nhiên không dám xông vào bởi vì lời đồn Chu Duật Bạch giết người không gớm tay thì ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết.
Họ sợ. Dù đông người nhưng đám dân làng bình thường này làm sao so được với người từ chiến trường trở về. Đến chiến trường Chu Duật Bạch còn chẳng sợ, họ thì là cái thá gì, chẳng qua chỉ là mấy gã nông dân có chút sức mọn mà thôi.
Đột nhiên tên lưu manh có tiếng trong vùng là Vương Nhị Lại Tử nhặt một khúc gậy bên cửa lao về phía Chu Duật Bạch: "Tránh ra!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
