Liễu Sơ Tuyết liếc mắt về phía phòng bệnh rồi tiếp tục nói: “Ngày mai bảo anh rể ở lại trạm y tế, làm thủ tục, thu dọn đồ đạc cho xong. Chúng ta quay lại vừa hay kịp chuyến xe buýt buổi sáng lên thành phố, hai bên cũng không chậm trễ.”
Bây giờ Liễu Sơ Tuyết chính là chỗ dựa của hai người, cả hai đồng thanh đáp: “Được.”
Mẹ Liễu nhớ tới những lời con gái thứ hai nói riêng với mình, trong lòng không khỏi có chút mong đợi. Bà nằm mơ cũng muốn được chia nhà sống riêng, nhưng trước kia chuyện đó bà đến nghĩ cũng không dám nghĩ.
Con bé nói đúng, trước khi chồng mình bị thương, cuộc sống của hai mẹ con bà cũng chẳng tốt đẹp gì. Nếu chân chồng bà thật sự không chữa khỏi được, vậy sau này cuộc sống của họ e rằng sẽ càng khó khăn hơn, chia nhà đối với nhà họ mà nói thì lợi nhiều hơn hại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


