Liễu Sơ Tuyết hiểu được suy nghĩ của chị mình: “Chị, bây giờ không phải chúng ta muốn tách hộ, mà là ông bà nội ép chúng ta không thể không tách hộ. Nếu không tách hộ thì chân cha phải làm sao?”
Thấy chị vẫn còn do dự, cô nói: “Nếu em đoán không sai, sáng sớm mai bác dâu cả sẽ bắt đầu giở trò rồi. Chị cảm thấy nếu không tách hộ, chúng ta còn đường sống sao?”
Thấy sắc mặt chị cả trắng bệch đi mấy phần, Liễu Sơ Tuyết thở dài: “Năm đó chị lấy chồng, nhà hai chúng ta chẳng được nhìn thấy một đồng tiền sính lễ nào, ngược lại còn làm lợi cho nhà bác cả, lấy số tiền đó cưới vợ cho anh họ cả. Em không muốn chuyện hôn nhân của mình cũng bị bọn họ sắp đặt, lợi dụng.”
Hai người đang nói chuyện thì mẹ Liễu cũng ôm một bọc đồ không lớn vội vàng chạy tới: “Mẹ, những thứ quan trọng đều mang ra hết rồi chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


