Cô chọn đoạn suối nhỏ trong không gian có nước suối uốn lượn để gieo mạ. Lúa nước ưa nước, gặp suối mát thì không lo khô hạn, lại không bị cuốn trôi. Về phần có mọc nổi hay không thì còn phải chờ xem, nhưng cứ trồng thử đã, nếu thành công thì có thể so sánh hiệu quả với ngoài đời thực.
Xong việc, cô cũng chẳng nán lại lâu, vội vã chạy ra ngoài phụ giúp nấu cơm.
Ăn liền mấy bữa cháo khoai lang đỏ loãng đến phát ngán, Diệp Hân rốt cuộc cũng cảm thấy mình sắp không chịu nổi nữa, cô thật sự thèm thịt đến mức muốn khóc.
Sau khi ăn xong, cô rửa mặt qua loa, đợi đến khi có thể ngồi xuống xem thư thì trời đã tối mịt.
Đúng lúc này, cô mới nhận ra một vấn đề nghiêm trọng: nhà không có dầu hỏa để thắp đèn...
Trong thôn này, điện là thứ xa xỉ. Dù có điện thì cũng chẳng ai dám mở thường xuyên, bởi tiền điện đắt đến xót ruột, phần lớn các hộ gia đình vẫn dùng đèn dầu để chiếu sáng. Mà đã dùng đèn dầu thì cũng phải tiết kiệm từng giọt, bởi dầu cũng không phải rẻ gì cho cam. Thành ra, ở đây mọi việc đều tranh thủ làm vào ban ngày, còn buổi tối thì tắt đèn đi ngủ sớm, vừa đỡ tốn tiền vừa đỡ... buồn.
Diệp Hân không nhịn được thở dài trong lòng, đúng là trắng tay thật rồi.
May mà cô còn có một báu vật: không gian tùy thân.
Không gian này không có khái niệm ngày đêm, lúc nào cũng sáng trưng như ban ngày, điều này cô đã thử nghiệm qua rồi.
Thế là Diệp Hân nhanh chóng chui vào không gian, lên lầu hai căn nhà gỗ nhỏ, ngồi trong thư phòng đọc thư từ gửi đến.
Lá thư lần này là từ tỉnh Tô, địa chỉ người nhận chính là chỗ cô đang ở: tỉnh Quế, huyện Nam, công xã Hồng Trạch, đại đội Phong Thủy, thôn Nước Lạnh. Hai nơi cách nhau những ba tỉnh, xa xôi cách trở hơn ngàn cây số, núi cao sông dài.
Nguyên chủ chỉ là một cô bé mười sáu tuổi, một mình lẻ loi đến vùng đất xa lạ này, nghĩ mà thấy chua xót.
Mà chuyện của nguyên chủ cũng không phải cá biệt. Vào thời điểm ấy, có hàng triệu thanh niên trí thức, hoặc tự nguyện hoặc bị điều động, rời xa phố thị, trèo đèo lội suối, xuống làng lên núi. Theo thống kê về sau, con số này vượt qua cả chục triệu người, đúng là một thời đại không thể nào quên.
Diệp Hân mở lá thư ra đọc.
Người viết thư là chị gái của nguyên chủ, Diệp Hoan. Mở đầu thư là một tràng trách móc ân cần: sao không thấy thư hồi âm? Sao không có lấy một câu báo bình an? Rồi lại lo lắng hỏi han cuộc sống ở nông thôn có quen không, có gặp khó khăn gì không, đã thích ứng được chưa?
Sau đó, Diệp Hoan kể lần này gửi đến mấy món đồ: một đôi giày vải, một cái áo sơ mi, một hũ thịt vụn muối cùng hai thước phiếu vải, bảo em gái xem thử có bị thiếu gì không.
Ngoài ra còn kèm theo một giấy gửi tiền 30 đồng, dặn mang ra trấn đổi lấy.
Cuối thư, Diệp Hoan nhắn nhủ cô nhất định phải viết thư hồi âm kể tình hình hiện tại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)