Không chỉ có Giang Tuyết Cầm mà ngay cả Kiều Đạt Minh cũng đực mặt ra!
Trước kia lần nào con ranh này cũng đối đầu gay gắt với gã, làm gã tức đến nửa sống nửa chết. Mấy năm gần đây, mối quan hệ giữa hai cha con vô cùng căng thẳng.
Nếu không phải hai cái thây già là ông bà ngoại nó còn để lại một khoản tài sản cho nó, mà gã thì tạm thời chưa moi được chỗ cất giấu tài sản, thì ngần ấy năm qua gã thèm vào mà để mắt tới nó.
Hiện tại tài sản của gã đã thu dọn xong xuôi, ngày mai là có thể chuyển ra ngoài trước.
Gã phải mau chóng tìm ra nơi giấu số tài sản kia để gom hết mang đi, trên đời này ai chê tiền nhiều bao giờ?
“Ba ơi con xin lỗi, trước đây là do con quá bướng bỉnh ngang ngạnh. Sau này con không dám thế nữa đâu, ba đừng giận con nữa nhé.” Kiều Mạt nghẹn ngào nói, tay lén véo mạnh vào đùi mình một cái, vành mắt mới miễn cưỡng ửng đỏ lên một chút. Cô tiếc da thịt nên chẳng nỡ véo quá mạnh.
Kiều Đạt Minh hoàn hồn lại, thấy cô chịu nhận lỗi, thái độ của gã cũng dịu xuống: “Con nghĩ được như thế là tốt nhất.”
“Con là cốt nhục ruột thịt của ba làm sao ba có thể bỏ mặc con được chứ? Chỉ là bảo con đợi thêm vài hôm thôi, không lâu đâu.” Giọng điệu của gã cũng trở nên ôn hòa hơn hẳn.
“Dạ, con biết rồi ạ!”
Kiều Mạt buông Kiều Đạt Minh ra, ôm gã một lát thôi mà cô đã thấy bẩn hết cả người.
“Vậy là con đồng ý rồi đúng không?” Điều Kiều Đạt Minh quan tâm nhất chính là chuyện này.
“Vâng, con đồng ý rồi ạ.”
“Chúng ta xuống phòng khách dưới lầu nói chuyện kỹ hơn đi ba?” Kiều Mạt chủ động đề nghị.
Thấy thái độ của cô quay ngoắt một trăm tám mươi độ, Kiều Đạt Minh và Giang Tuyết Cầm nhìn nhau, không hiểu rốt cuộc trong hồ lô của con ranh này bán thuốc gì.
Nhưng cũng đành gật đầu đồng ý. Mấy phút sau, bọn họ đã cùng nhau đi xuống phòng khách dưới tầng một.
“Ba à, ba muốn con ở lại, đợi mấy ngày nữa ba quay về đón con, vậy thì ba cũng phải để lại cho con ít tiền sinh hoạt chứ?” Kiều Mạt mở lời.
Kiều Đạt Minh ngẩn ra, hóa ra là vì tiền.
Gã nói: “Con yên tâm, ba nhất định sẽ để lại tiền sinh hoạt cho con.”
“Thế thì tốt quá, đưa luôn bây giờ đi ba, mười nghìn tệ. Con muốn lấy tiền mặt.”
Kiều Đạt Minh vừa nghe thấy thế thì trừng to hai mắt.
Mười nghìn tệ? Con ranh này dám mở miệng thật đấy. Đúng là sư tử ngoác mồm đòi ăn thịt.
Số tiền này người bình thường có cày cuốc mấy đời cũng chẳng kiếm nổi, tuy gã có thật, nhưng nếu phải đưa ra thì chẳng khác nào xẻo từng miếng thịt trên người gã!
Lúc này, Giang Tuyết Cầm liền lên tiếng khuyên can với vẻ mặt đầy chân thành: “Mạt Mạt à, có phải con đang nói lẫy không? Dì biết trong lòng con chắc chắn còn oán hận ba con.”
“Con đừng giận ông ấy, tất cả là do dì không tốt. Thật ra dì chỉ mong người ở lại là dì thôi.”
“Thế thì dì ở lại đi!” Kiều Mạt nói thẳng thừng.
Giang Tuyết Cầm nghẹn họng, nụ cười trên mặt cứng đờ lại.
“Dì nhìn xem, bảo dì ở lại thật thì dì lại chẳng bằng lòng.” Kiều Mạt cười khẩy một tiếng, lạnh lùng châm chọc.
“Mạt Mạt không phải là dì không muốn, mà là dì còn phải chăm sóc cho hai đứa em của con, sức khỏe của chúng nó đều yếu ớt không có dì chăm sóc thì không được cả ba con cũng thế nữa.”
Đứa con gái Kiều Thi của ả đã học được trọn vẹn mười phần công lực của mẹ nó.
Hồi trước đọc truyện vì chuyện này mà cô từng vào khu bình luận viết hẳn một bài dài để chửi rủa, cô ghét nhất loại người giả tạo thế này, giống hệt cái con đồng nghiệp lắm chuyện ở chỗ làm của cô! Thậm chí cô còn từng nghi ngờ cuốn tiểu thuyết kia chính là do con ả đó viết.
“Đừng khóc nữa đây không phải lỗi của bọn trẻ, càng không phải lỗi của em.” Kiều Đạt Minh thế mà lại dịu dàng quay sang dỗ dành.
Kiều Mạt lạnh lùng đứng nhìn màn kịch này.
Lúc này Kiều Thi bước tới, thấy mẹ mình đang khóc thì vội vàng chạy lại an ủi: “Mẹ, mẹ làm sao thế? Sao mẹ lại khóc? Có phải lại làm chị cả giận ở chỗ nào rồi không?”
“Đừng có nói bậy, chị cả con hiểu chuyện như thế, làm sao mà giận dỗi được?”
“Đều là lỗi của mẹ...”
Kiều Mạt nhìn không nổi nữa: “Ba, tiền sinh hoạt ba có đưa hay là không?”
“Đưa, ba nhất định sẽ đưa chứ. Nhưng trong thời gian ngắn như vậy không thể nào gom đủ ngần ấy tiền mặt được. Người ta sẽ sinh nghi mất. Phong trào lớn vừa mới nổ ra, chúng ta không thể quá phô trương được.” Kiều Đạt Minh nói với vẻ thấm thía chân tình.
“Được, con tin ba.” Kiều Mạt dứt khoát đồng ý một cách bất ngờ.
Trầm ngâm một lát, cô lại nói tiếp: “Ba, hôm nay ba đi viết một bức thư cắt đứt quan hệ đi, ngộ nhỡ sau khi mọi người đi rồi mà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì con cũng không làm liên lụy đến mọi người.”
Nghe thấy cô nói vậy, trong mắt Kiều Đạt Minh lóe lên một tia mừng rỡ. Mẹ con Kiều Thi ngồi bên cạnh cũng sáng mắt lên, chắc mẩm trong lòng bọn họ đã sớm muốn đoạn tuyệt quan hệ với cô rồi, không ngờ cô lại tự mình nói ra. Thế chẳng phải quá tiện hay sao?
Kiều Đạt Minh thực ra chẳng có lấy nửa phần lưu luyến, nhưng ngoài mặt vẫn nhíu mày làm bộ: “Hiếm khi con nghĩ được thấu đáo như vậy. Được rồi, lát nữa ba sẽ mang cho con.”
“Vâng.” Kiều Mạt mỉm cười nhận lời.
Sau đó cô lại nói: “Ba à, mọi người sắp đi rồi, bao năm qua con cũng không ít lần làm ba tức giận. Chi bằng tối nay đích thân con xuống bếp, nấu một bữa cơm cho ba, dì Giang cùng các em ăn chung. Chứ không sau này lại chẳng còn cơ hội nữa.”
“Con mà biết nấu cơm á?” Kiều Đạt Minh đời nào tin, ngày thường ngón tay cô chẳng dính nước lạnh bao giờ, đến rau củ còn chẳng phân biệt nổi.
Giang Tuyết Cầm và Kiều Thi đương nhiên cũng không tin. Thậm chí còn cảm thấy cô làm như vậy ắt có mờ ám.
Kiều Mạt thản nhiên thừa nhận: “Đương nhiên là con không biết rồi, nhưng con có thể học theo dì giúp việc mà.”
“Hay là trong lòng mọi người còn oán hận con, đến cơm con nấu cũng chẳng dám ăn? Sợ con bỏ thuốc chuột vào đấy à?”
Sắc mặt Kiều Đạt Minh khẽ biến đổi, con ranh này lại bắt đầu phát điên rồi.
“Mạt Mạt đừng nói bừa, con không phải loại người như thế, đừng nói mấy lời dỗi hờn ấy.” Giang Tuyết Cầm vội vàng xoa dịu.
Ả quá hiểu tính nết của con ranh này, chuyên môn mồm mép tép nhảy, thích dọa nạt người khác.
Bảo tự tử mấy lần mà có thấy nó chết thật đâu. Nó mà chết được thì tốt quá.
Lá gan bé như hạt kê thế kia mà dám hạ độc à? Hừ, tưởng ả sợ bị dọa chắc? Để ả xem nó bêu riếu trò cười gì!
“Được rồi, ba còn chút việc phải đi xử lý. Tiện thể đi rút chút tiền sinh hoạt cho con, đổi ít phiếu lương thực và các loại phiếu khác nữa.” Kiều Đạt Minh đứng dậy, trầm giọng nói.
“Tiểu Thi, vậy mẹ con mình cũng lên lầu dọn dẹp đồ đạc đi thôi.” Giang Tuyết Cầm nói.
Kiều Mạt nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, cô cũng xoay người bước lên lầu.
Đóng cửa phòng và khóa trái lại, chiếc đồng hồ trên cổ tay cô bỗng truyền đến cảm giác ấm nóng nhè nhẹ. Chiếc đồng hồ này là đồng hồ Hoa Bảo Thạch mà mẹ ruột đã mua cho cô.
Chẳng mấy chốc, khung cảnh xung quanh đột ngột biến đổi. Cô đã đứng trên một vùng đất đai rộng lớn bao la.
Mắt Kiều Mạt sáng bừng lên, cô biết đây chính là không gian tùy thân thường thấy trong các tiểu thuyết.
Một con sâu truyện như cô từng đọc qua biết bao nhiêu cuốn sách có không gian, hồi đó cô vô cùng ghen tị với các nữ chính có được không gian của riêng mình, không ngờ hôm nay chính cô cũng sở hữu rồi!
Không gian này nhìn qua giống như một nông trại, mênh mông bát ngát không thấy điểm dừng, cô cũng chẳng biết nó rộng lớn đến mức nào.
Bên cạnh có một con sông nhỏ, một ao nuôi cá. Phía bên kia còn có một căn biệt thự nhỏ hai tầng. Thật là khoan khoái dễ chịu làm sao!
Kiều Mạt nhìn quanh một vòng, cô lại thấy một cái hồ đang bốc lên làn sương trắng mờ ảo, Kiều Mạt lập tức sải bước đi tới.
Nhìn thấy làn nước trong vắt trong hồ, Kiều Mạt vừa liếc mắt một cái đã nhận ra ngay, nước linh tuyền!
Cô vốc một ngụm nước linh tuyền lên uống, vị ngọt thanh mát lành vô cùng ngon miệng. Sau khi uống xong, cả người cô tỉnh táo hẳn ra, sảng khoái dễ chịu vô cùng.
Quả không hổ danh là linh tuyền, nghe đồn thứ này còn có công hiệu chữa lành vết thương, giải độc, điều hòa cơ thể.
Sau này cô sẽ từ từ nghiên cứu công dụng của nước linh tuyền, dù sao thì nó cũng đã thuộc về cô rồi.
Chắc hẳn mẹ ruột đã giúp cô tự động liên kết từ rất lâu về trước. Cô chẳng cần tốn chút công sức nào.
Kiều Mạt sờ sờ cằm, không gian rộng lớn thế này chắc chắn chứa được rất nhiều đồ đạc đây?
Thế là trong lòng cô thầm niệm: *Hộp trang sức mau vào đây.*
Giây tiếp theo chiếc hộp đựng trang sức trên bàn trang điểm của cô đã rơi ngay trước mắt.
Thử nghiệm thành công!
Khóe môi cô cong lên một nụ cười đầy ranh mãnh, đã là không gian có thể chứa đồ, vậy thì...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

