Nữ nhân làm bộ mang thai kia xấu hổ đến mặt mũi đỏ bừng , ánh mắt liếc một vòng xung quanh, cuối cùng dừng lại ở trên cái trán đang mướt mồ hôi của Phương Tri Ý , liền vội vàng từ trong n.g.ự.c rút ra một chiếc quạt , đưa tới tay cô .
“Bé à, thím không biết nhà các cháu khổ đến vậy... Xe này lại đông, nóng như đổ lửa, cháu cầm lấy quạt mà dùng, kẻo nóng quá lại ngất xỉu thì khổ. Thím... thím cũng không phải người vô tình, chỉ là nhất thời hồ đồ...”
Nói xong liền kéo tay nam nhân hướng thùng xe tiếp theo chạy trối c.h.ế.t , sợ chính mình còn tiếp tục dây dưa , lương tâm càng thêm bất an , ngay cả tiền cũng phải đào ra đưa cô gái nhỏ kia.
Nam nhân nhìn nữ nhân không kiếm chác được gì thì thôi, còn đem đồ vật cho đối tượng , bị kéo đi còn quay đầu nhìn về phía sau , vẻ mặt cực kỳ khó coi , trong miệng còn lầm bầm oán trách: “Cô đúng là điên rồi, cái quạt kia cũng đưa cho nó? Loại đàn bà mềm lòng như cô thì làm ăn được gì?”
Hắn tuy một cái chữ to bẻ làm đôi cũng không biết , nhưng thời điểm nhặt được cái quạt kia , nghe người ta xì xào nói rằng, gần đấy có một nhà đại địa chủ , mới bị xét nhà , đồ vật bị mang đi hết , đến cả cái muôi cũng không để lại , phỏng chừng cái quạt là do lúc đó người vận chuyển không chú ý làm rơi . Cây quạt kia, nhìn kiểu dáng là cũ chút , nhưng hoạ tiết tinh xảo, tay cầm còn khắc hoa văn, nói không chừng còn bán được chút tiền , đàn bà đúng là chả biết gì , người ta mới mềm giọng yếu ớt nói mấy câu, liền vội vàng hiến ra như dâng bảo bối.
Đúng vậy , cho nên vừa rồi thấy nam nhân muốn làm lớn chuyện, bà ta sợ tới mức tim như muốn nhảy ra khỏi cổ. Không phải vì thương người, hay hối hận , mà là sợ xui xẻo.
Vạn nhất tổn hại âm đức, về sau đụng phải tai ương, bị công an bắt, có hối cũng không kịp. Thứ quạt rách kia nhìn cũng chẳng bán nổi hai hào, giữ lại thêm vướng víu, không bằng đưa cô gái nhỏ kia đi, xá tài miễn tai, thí vật cầu phúc. Không phải làm phúc, mà là tự cứu mình.
Phương Tri Ý bị một màn trước mắt làm cho sững sờ tại chỗ, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn. Mãi đến khi bóng dáng của hai người kia đã biến mất hẳn trong dòng người hỗn loạn, cô mới khẽ cụp mắt, nhẹ tay mở chiếc quạt giấy vừa được đưa cho.
Chiếc quạt đã ngả màu theo thời gian, nhưng từng nét bút lông mềm mại, mực đậm sắc tàn trên bề mặt vẫn rõ ràng như mới. Một mùi hương thoang thoảng của giấy cũ hòa quyện với mùi gỗ nhẹ nhàng lan tỏa, đưa cô trở về với những ký ức xưa cũ. Chính giữa là bức họa sơn thủy, nét vẽ phiêu dật mà có hồn, như ẩn chứa cả một thế giới. Cuối góc, dấu son hình vuông đỏ tươi, khắc rõ từng nét, như một lời khẳng định về nguồn gốc của nó.
Ngón tay Phương Tri Ý khẽ lướt trên dấu ấn đỏ, mắt hơi nheo lại. Lời cha dặn dò về cách nhận dạng dấu triện trong những buổi nhàn đàm chợt hiện về rõ mồn một: "Triện khắc trên gỗ, mặt cắt có thể hơi thô nhưng cạnh nét vẫn sắc lẹm – đó là dấu hiệu của người thợ dùng d.a.o cứng, xuống tay dứt khoát, không chút do dự. Mực chu sa pha dầu khi để lâu sẽ hơi loang nhẹ, nhưng tuyệt nhiên không mất nét, vẫn giữ nguyên sự tinh tế. Loại mực này là mực cổ truyền, giờ đây hiếm người biết cách chế tác. Dấu in xuống có độ lún vừa phải, chứng tỏ người đóng triện có tay nghề vững vàng, không run, không lệch dù chỉ một li."
Giấy này là giấy gió Tô Châu, loại giấy nhẹ mà dai, chạm tay vào hơi ram ráp, nhưng khi đưa lên ánh sáng thì thấy rõ từng thớ xơ xếp đều như tơ lụa. Chỉ có những làng nghề truyền thống lâu đời mới làm ra được loại giấy đặc biệt này. Người thời nay, nếu không có kiến thức, chưa chắc đã phân biệt nổi.
Nét bút khí mạch liền mạch, lực đạo vừa đủ, chỗ mạnh chỗ nhẹ đều mang ý vị sâu xa, không phải tay phường vẽ bình thường mà có thể mô phỏng. Cảnh trong tranh tĩnh lặng nhưng lại ẩn chứa sự chuyển động, dùng mực đơn sắc mà tạo chiều sâu thăm thẳm. Đây là bút pháp của bậc lão luyện, là tâm huyết của người đọc sách thực học, chứ không phải thứ hàng làm cho có. Vật như vậy, người hiểu sẽ biết trân trọng. Kẻ không hiểu, dù có cầm trên tay cũng chỉ coi như thứ đồ cũ vứt đi mà thôi.
Ngày đó, cô chỉ nghe cho có lệ, nghĩ bụng những kiến thức này có lẽ chẳng bao giờ dùng đến. Nào ngờ, hôm nay lại hữu ích đến vậy. Là con nhà thư hương, cha mẹ cô đều tinh thông cổ vật, nên những gì cha mẹ nói sẽ không sai. Vậy thì, thứ này... là hàng thật sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



