Dưới thể chế thời bấy giờ, khi cái đói, cái nghèo và sự đề cao “tình đồng chí” được đưa lên hàng đầu, người dân thường hay sống theo cảm tính, dễ bị lay động bởi những cảnh tượng khốn cùng, đặc biệt là phụ nữ có thai và trẻ nhỏ. Những lời cầu xin mang màu sắc khổ sở, chỉ cần diễn đúng chỗ, là đủ khiến lòng người mềm nhũn. Và quả nhiên, vừa nghe hai người nọ khẩn khoản, đám người xung quanh đã bắt đầu d.a.o động.
“Chị gái à, nhìn cô ấy thế kia mà còn nỡ từ chối sao?”
“Chị gái, người ta nói đúng đấy , nhà chị chỗ ngồi còn rộng thế kia , giúp người ta một chút đi.”
“Phải đó, người ta còn trả ba đồng tiền kia kìa.”
“Chú, thím à… Không phải tụi cháu không muốn giúp, nhưng thật tình là trong bụng dì cháu cũng đang mang thai. Trước lúc đi, chú cháu dặn đi dặn lại, phải chăm nom cho dì chu đáo. Nếu chen chúc mà va chạm đến, nhỡ xảy ra chuyện gì… chú cháu về biết ăn nói sao đây ạ?”
Nói đến đây, cô khẽ cúi đầu, giơ tay lên xoa nhẹ trước ngực, sắc mặt tái nhợt thấy rõ. Một cơn ho khẽ vang lên, mỏng nhẹ nhưng kéo dài, khiến người nghe không khỏi sinh lòng ái ngại. Phương Tri Ý đem bộ dáng yếu đuối phô bày hoàn toàn , khiến cho người xung quanh nhìn liền có cảm giác chỉ cần cơn gió thoảng qua cũng đủ làm cô nghiêng ngả. Ánh mắt kia, đen láy mà sáng trong, vừa sạch sẽ lại vừa mang theo mấy phần đơn thuần .
“Thật ra, vé của em trai và em gái cháu cũng chẳng cần mua ghế ngồi, nhưng chú cháu sợ dì cháu đi đường xa mệt mỏi, cố gắng dành dụm từng đồng mới đủ mua vé ngồi cho cả nhà. Mấy ngày nay dì cháu mệt lắm, bác sĩ còn dặn tránh bị xô đẩy, động thai là nguy hiểm lắm…”
Một lời nói ra, từng câu từng chữ đều không chút oán trách, không tỏ ra đề phòng, lại vừa có lý vừa có tình. Đám người bên cạnh vốn còn đang ngả nghiêng cảm xúc, giờ chỉ biết nhìn nhau im lặng. Ánh mắt ban nãy còn hướng về phía đôi nam nữ quê mùa với vẻ đồng tình, giờ đã ngấm ngầm chuyển sang dè chừng, thậm chí là xa cách.
Mọi người đều cảm thấy cô gái nhỏ này , dung mạo thanh tú, ánh mắt dịu hiền, giọng nói mềm mại lại mang theo chút hơi thở bệnh tật, khiến người ta chẳng nỡ nghi ngờ, càng không đành ép uổng. Mà cách cô đối đáp, lại vừa trúng tâm lý của đại đa số: có tình, có lý, mà cũng có mùi vị khổ sở chẳng kém đôi vợ chồng kia .
Lúc này , Phương Tri Ý khẽ ho vài tiếng, bàn tay nhỏ bé khẽ đặt lên ngực, sắc mặt trắng nhợt như thể m.á.u đã rút cạn, đôi mắt đen láy lại trong vắt, phản chiếu ánh sáng như nước mùa thu, bình tĩnh nhìn hai kẻ đang tranh ghế. Mà giọng nói của cô, nhẹ như tơ lụa, mềm như cánh hoa, vừa dịu dàng vừa mang theo một tia suy nhược, khiến người nghe không nỡ nghi ngờ, càng chẳng đành lòng tranh cãi.
Phương Tri Ý chỉ cần đứng đó, đem dáng vẻ bệnh tật bày ra , không cần nhiều lời, đã đủ khiến người ta sinh ra cảm giác không nỡ cự tuyệt, cứ như cô nói cái gì cũng đều có đạo lý, đừng nói những người vừa rồi lắm miệng nói đỡ cho hai người sinh ra cảm giác chột dạ, ngay cả đôi nam nữ vốn lòng mang ý xấu kia trong lòng cũng dâng lên một trận áy náy, thậm chí còn sinh ra ảo giác nếu bọn họ thật sự trộm đimột món đồ trong túi cô gái nhỏ này , e rằng cả đời này cũng sẽ thấp thỏm không yên.
Lúc này , ánh mắt đám đông đang nghiêng ngả đã đứng hẳn về phía cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



