Beta: Sakura
Hàn Kim Ngọc ngồi ở trên mặt đất lạnh như băng, đèn pin cầm ở trong tay, chiếu một đường vào bầu trời đêm đen nhánh phía trước.
Trong đầu cô ta trống rỗng, trong lúc mơ hồ cô ta thật giống như đã nhớ lại, có bốn hay là năm tên cường đạo che mặt xông lại, muốn dở trò với cô thì Liễu Hạo Triết liều mạng bảo vệ cho cô. Anh ta xông qua đánh nhau với người ta, bị vây công rồi ngã trên mặt đất, bọn họ đã vây lại quyền đấm chân đá vào người anh ta, cô ta bị làm cho sợ đến trong đầu trống rỗng.
Nhưng mấy người kia dùng đao uy hiếp cô ta, “Cô cứ thử xem!”
Hàn Kim Ngọc bị làm cho sợ đến động cũng không dám động, suy nghĩ gì cũng không còn, đầu óc trống rỗng.
Người đàn ông kia còn cắt một chùm tóc của Liễu Hạo Triết nhét cho cô ta, hung hăng trừng cô một cái, “Đóng chặt miệng, sáng mai chồng của mày còn có thể sống mà trở về!” Sau đó vung tay lên, đám người kia liền nhanh chóng chạy đi, tốc độ của bọn họ nhanh đến kinh người, cô cảm thấy cô đi xe đạp cũng đuổi không kịp.
Chờ bọn họ đi mất, lúc này cô ta mới hoảng hốt nhảy dựng lên, phản ứng đầu tiên là muốn đi đến thôn Sơn Nhai tìm anh ba báo án, nhưng ngay sau đó lại nghĩ rằng không thể báo án, bọn họ sẽ giết Liễu Hạo Triết. Ngày hôm nay tâm tình của cô ta đã thay đổi rất nhanh, kinh hãi rồi buồn phiền, cũng không biết phải như thế nào mới tốt. Cuối cùng cô ta bò dậy, cầm lấy đèn pin rồi đẩy xe đạp đi về hướng huyện thành.
Ngày hôm sau Liễu Hạo Triết quả nhiên trở lại.
Một ngày sau ngày Hàn Kim Ngọc lại mặt thì Hàn Thanh Hoa cũng trở về nông trường cải tạo lao động, trước khi đi còn cố gắng nói lời từ biệt với Hàn Thanh Tùng, kết quả Hàn Thanh Tùng không muốn nhìn thấy cậu ta, Hàn Thanh Hoa chỉ đành phải đi trước. Sau khi trở lại nông trường, cậu ta phát hiện mình bị đổi đến tổ sản xuất, chung quanh tất cả đều là người xa lạ, hơn nữa Trương Hắc Lư còn một ngày ba lần theo dõi mình!
Cậu ta còn thử dò xét hỏi xin phép chuyện lễ mừng năm mới, quả nhiên bị bác bỏ vô tình. Y vừa tuyệt vọng lại phẫn uất, nhưng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn tham gia lao động và huấn luyện mùa đông.
Tiến vào tháng chạp thì Hàn Thanh Tùng cũng bận rộn, trừ công xã của mình, nông trường lao động cải tạo, còn có những công xã khác, trong huyện đều mời anh đi họp đại hội tổng kết cuối năm, giảng bài. Mỗi lần anh có thể đẩy thì đều thoái thác, đẩy không được thì sẽ để cho Tôn Trác Văn, Hoàng Vĩ Trung đi, trong huyện thật sự đẩy không được thì phải đi lộ mặt, ăn một bữa cơm còn mang theo hai phần về nhà để thêm đồ ăn.
Hiện tại cuộc sống trong nhà đã tốt lên nên không cần thêm đồ ăn nữa, anh cũng không thích đi họp nữa. Có chút hội nghị thuần túy là lãng phí thời gian, còn không bằng ở nhà theo vợ con.
Dĩ nhiên Hàn Thanh Tùng chắc chắn là không biết giảng bài, để cho anh lên đài thì anh chỉ nói mấy câu là xong, một chữ nói nhảm cũng không nói, làm cho những người đã quen nói nhảm đến thao thao bất tuyệt cả giờ đồng hồ có chút không quen.
Ví dụ như việc thảo luận đề tài làm sao để đảm bảo trị an ở trong khu trực thuộc, nếu là người khác thì thế nào cũng muốn lưu loát lên nói lên hai ba tiếng đồng hồ. Từ lý luận nói đến thực tiễn, từ việc đi ra ngoài làm việc đảm bảo trị an sẽ nguy hiểm thế nào, đến việc vợ con trong nhà, người trong nhà làm sao mà ủng hộ vân vân, dù sao thì cứ nói cho hùng hồn một chút, là có thể tạo thành một tác phẩm lớn rồi.
Kết quả Cục trưởng Hàn thì hay rồi, chỉ một câu nói, “Làm tốt bổn phận của mình, không có chuyện trị an kém cỏi.”
Ở đó có nhiều lãnh đạo cán bộ lớn nhỏ như vậy, chuyện này tương đối xấu hổ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)