Beta: Sakura
Lâm Lam đuổi bọn nhỏ rửa mặt rồi lên giường, cô tắm nước nóng rồi mặc áo bông xông vào nhà chính, dọn dẹp một chút thì Hàn Thanh Tùng từ bên ngoài trở về, lúc này phía ngoài đã là một màu đen.
Cô nghiêng đầu nhìn anh, buồn bực: “Làm sao lại không vui?”
Cô cũng xem như mở được điểm then chốt, trước kia cảm thấy Hàn Thanh Tùng chỉ có một vẻ mặt, có vui vẻ hay không cũng nhìn không ra, bây giờ cô đã mò ra được con đường. Liếc mắt nhìn cũng biết anh vui vẻ hay không vui, muốn nói làm sao để phán đoán cũng không có tiêu chuẩn, chỉ là trực giác của cô.
Hàn Thanh Tùng nhìn cô mặc quần lót bọc áo bông, lê một đôi giày đơn mắt cá chân trắng nõn mãnh khảnh bị đông lạnh đỏ cả lên, liền tiến lên trực tiếp ôm lấy cô: “Không lạnh sao?”
“Ai nha.” Lâm Lam nhỏ giọng la, vội vàng quay đầu xem gian phòng phía Đông, vốn bọn nhỏ đang thò đầu muốn đi ra ngoài nói chuyện với cha, lập tức vèo một cái quay đầu uốn éo trở về làm bộ nghe radio.
Tam Vượng còn cố ý cười ha ha, một tay ôm lấy Tiểu Vượng, nhỏ giọng: “Không lạnh sao?”
Tiểu Vượng rất thành thật: “Nóng hầm hập, không lạnh nha.”
Tam Vượng lại cười lớn tiếng.
Gương mặt Lâm Lam đỏ hồng như muốn bốc lửa, cố muốn xuống nhưng lại bị Hàn Thanh Tùng trực tiếp ôm đi vào trong phòng đặt ở trên giường, cô không khỏi hờn dỗi: “Bọn nhỏ còn chưa ngủ đâu.”
Hàn Thanh Tùng dùng chân đá cửa lại đi theo lên giường, ôm cô vào trong ngực, cũng không nói chuyện chẳng qua chỉ ôm như vậy.
Lâm Lam chủ động sờ sờ mặt của anh, tốc độ của sự trao đổi chất cũng nhanh phết, râu cằm ra nhanh, rõ ràng buổi sáng đã cạo qua thế mà buổi tối lại có đâm vào tay. Cô chủ động đụng chạm, nhẹ nhàng hôn anh: “Trong đơn vị không vui sao?”
Trước kia cô rất ít hỏi anh chuyện đơn vị, cũng rất ít hỏi tâm tình của anh như thế nào, dù sao anh không có cảm xúc gì, hoặc cô nhìn không ra hoặc ngay từ đầu cô cũng không quan tâm.
Bây giờ cô đối với anh rất nhạy cảm, đã cảm thấy cảm xúc của anh thay đổi còn là rất nhiều, chẳng qua vẻ mặt biến hóa rất nhỏ, người bình thường nhìn không ra.
Anh lắc đầu: “Không có chuyện gì.”
Anh cũng không vì chuyện công việc mà phiền lòng, cũng sẽ không đem sự không vui bên ngoài về nhà.
Lâm Lam cười cười hơi khoa trương, ngón tay nhéo lên gương mặt của anh: “Ôi, mặt anh căng cứng luôn rồi này.” cô cười đến hai mắt cong cong.
Cô lại giống như trêu chọc trẻ con mà chọc cười anh.
Hàn Thanh Tùng lại nhìn cô, rất chăm chú nhìn cô, cô so với bạn cùng lứa tuổi càng lộ vẻ tươi trẻ hơn. Rất nhiều người có ánh mắt đục ngầu, nhưng ánh mắt của cô vẫn trong suốt trong trẻo chứa đựng nụ cười ấm áp. Giống như trẻ con, trong suốt đơn thuần, không có trộn lẫn chút tạp chất nào, cho dù làm gì, chuyện trước mắt cô vẫn luôn chuyên chú.
Trong lòng anh nhất thời mềm nhũn, bị cái gì đó phá bỏ vỏ bọc cứng rắn thành một cái hố, sau đó dòng nước ấm ào ào tuôn trào lên.
Thì ra anh biết rồi? Không trách được thoạt nhìn nghiêm túc như vậy.
Thật ra cô vốn đã nghĩ sẽ nói với Hàn Thanh Tùng, chẳng qua không tiện nói trước mặt bọn nhỏ, nghĩ đến chờ anh trở về lên giường rồi nói chuyện.
Lúc ấy Hàn Thanh Hoa túm tay cô, cô nghĩ đến trước tiên đuổi cậu đi ra, kéo ra khoảng cách an toàn sau đó đi tìm cán bộ đại đội bắt cậu ta lại, kiện cậu muốn giở trò lưu manh, khiến cậu ta ở nông trường lao động cải tạo mấy năm.
Ai ngờ Hàn Thanh Hoa làm việc ngoài dự liệu của cô, cậu ta cũng không dám tiến hành tấn công thực chất với cô, ngược lại còn nhận thức sai lầm, còn quỳ xuống tự tát một phát. Kết quả anh cả Hàn lại đến, Hàn Thanh Hoa lại càng diễn tiết mục thành khẩn hơn quỳ xuống nói xin lỗi mà cô thì lãnh khốc vô tình không thuận theo không tha thứ.
“Anh… Làm sao mà biết được.” À, Hàn Thanh Hoa lại tìm Hàn Thanh Tùng tố cáo trước? Thật buồn cười.
“Chuyện như vậy em phải nói trước với anh.” Anh thu hai cánh tay ôm cô vào trong ngực: “Vết thương của nó là do em sao?”
Lâm Lam lắc đầu, kể lại tình huống lúc đó: “Anh cũng biết, em không tin tưởng cậu ta…. Anh không ở nhà, cậu ta đột nhiên đi vào khiến em khẩn trương, cho nên lúc cậu ta từ phía sau lưng em nhích đến gần, cho dù không có ác ý, phản ứng đầu tiên của em là tự vệ. Anh yên tâm, cậu ta chẳng qua túm cổ tay của em, cũng không dám làm gì, em muốn la lên thì cậu ta vội vàng thả ra.”
Phía sau Hàn Thanh Hoa đột nhiên quỳ xuống cầu xin tha thứ rồi tự tát một trận, cô cũng không giấu diếm, sau đó chính là anh cả Hàn đến đây.
Lúc ấy tình huống đó, người bình thường nhìn đều tin tưởng Hàn Thanh Hoa giống như anh cả Hàn, chỉ sợ hắn vào phòng cô không thích hợp, nhưng khi theo phong tục này, chú em vào phòng chị dâu cũng không có cái gì không thích hợp. Cho nên cô chẳng muốn cãi cọ, đã nghĩ chờ Hàn Thanh Tùng trở lại.
Hàn Thanh Tùng vuốt ve phía sau lưng của cô: “Đều do anh sơ ý. Từ nay về sau không cho nó đến cửa, không cho nó đến gần em.”
Lâm Lam ôm lấy cổ của anh, đối diện với ánh mắt của anh: “Anh ba, cảm ơn anh đã tin tưởng em.”
Loại chuyện này không có chứng cứ, Hàn Thanh Hoa sẽ nói hắn chẳng qua chỉ tặng đồ, kết quả cô quá khẩn trương hoặc cố ý đâm hắn. Cho nên Hàn Thanh Tùng tin tưởng cô vô điều kiện như thế, cô rất vui vẻ.
“An toàn của em là quan trọng nhất.” Anh trịnh trọng nói.
“Được, em nhớ kỹ.” Lâm Lam cười cong ánh mắt, tiến đến gần hôn anh.
Anh lại khẽ ngửa ra sau né tránh: “Nói chánh sự đây này.”
Lâm Lam: “…”
Cô cười đâm đâm lồng ngực của anh, để cho anh buông mình ra, nói chánh sự thế à, còn ấp ấp ôm ôm làm gì.
Anh dùng một tay chế trụ ót cô hôn thật sâu, hôn đến chuyên chú mà thâm nhập sâu.
Lâm Lam lúc vừa mới bắt đầu còn xấu hổ, dù sao bọn nhỏ vẫn còn chưa ngủ, lỡ như bọn nhỏ đi vào thì sao? Nhưng sau lại bị hôn đến chóng mặt, đã không có tinh lực suy nghĩ những chuyện kia.
Quần áo bị cởi ra, cô lại giống như mềm nhũn nằm trên đống tuyết, phía trên bị ánh mặt trời cực nóng chiếu đến, từng cái mút hôn gieo xuống một tia lửa. Anh càng hôn càng nhiều, cô càng muốn càng nhiều, muốn cho tia lửa nóng rực kia xua tan tất cả âm lãnh đi, làm băng tuyết phía dưới tan rã.
Từ trước đến nay anh chưa từng kiên nhẫn, vẫn giống như gió táp mưa rào lại giống như gió xuân tháng ba, khi thì tràn đầy nhiệt tình khi thì tràn đầy thương tiếc, thậm chí mang theo tình cảm thành kính.
Toàn bộ ý thức của cô bùng lên khi nghĩ anh muốn hôn khắp người cô, cô lập tức cong người lên, đã không tìm thấy lý trí ở nơi nào, chỉ cảm thấy đây quả thật quá giày vò người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)