Beta: Sakura
Hàn Kim Ngọc này không biết lại làm sao rồi, không khác lắm với chuyện cùng sói đến đấy, nhiều lần như vậy nên không ai tin tưởng.
Không nói người khác không tin, ngay cả chính cô ta cũng không nén được, sau này cô ta lật lại làm ầm ĩ với Liễu Hạo Triết, cô ta vốn tưởng rằng Liễu Hạo Triết sẽ đến xin lỗi cô ta, cúi người thấp giọng dỗ dành cô ta, nào đâu biết lại không có.
Cô ta trông mong từng ngày từng ngày, có điều chỉ mới bốn ngày trôi qua, cô ta lại không nhịn được mượn xe đạp của Lâm Lam đi vào trong huyện.
Lâm Lam: “Không phải cô cãi nhau trở mặt với cậu ta rồi sao?”
Hàn Kim Ngọc tức giận: “Làm sao chị cứ trông mong tôi không tốt?”
“Thật xin lỗi, không cho mượn xe đạp.” Lâm Lam cười lạnh, nói không cho mượn thì không cho mượn!
Hàn Kim Ngọc không nghĩ đến Lâm Lam lại không nể mặt như vậy: “Chị...... Chị......” cô ta oán hận nói: “Tôi mới không cãi nhau rồi trở mặt với anh ấy, chỉ là chút vấn đề nhỏ, tôi đã nghĩ thông rồi.”
Có phải chuyện nhỏ hay không, tự nhiên cô ta sẽ không nói cho Lâm Lam biết, tránh Lâm Lam chê cười mình.
Lúc trước, Hàn Thanh Tùng đã đi vào trong huyện tìm Liễu Hạo Triết.
Thuận theo đó cô ta tiếp xúc với Liễu Hạo Triết càng nhiều hơn, Hàn Kim Ngọc cảm giác mình càng ngày càng thích anh ta, cho nên không nhịn được đi vào trong huyện tìm anh ta. Lúc Liễu Hạo Triết không có công việc cũng sẽ cùng cô ta đi dạo chung quanh một chút, cô ta thích nhất là đi ra bờ sông ngoại ô.
Liễu Hạo Triết đọc sách nhiều, làm người lại khiêm tốn, chỉ cần anh ta vui lòng, luôn có thể dụ dỗ đối phương vui vẻ.
Cô ta nhớ đến sự kiện kia xảy ra lúc anh ta mười bốn tuổi, trong lòng khó tránh khỏi có chút vướng mắc, dĩ nhiên cô đã nghiêng về phương hướng Liễu Hạo Triết bị oan uổng, dù sao tư liệu anh ba điều tra đã nói như vậy.
Cô ta tự cho rằng mình đã khéo léo không lộ chút dấu vết nào trong lúc nói chuyện với nhau, đem chuyện này nói ra, hỏi anh ta: “Nghe nói lúc anh còn nhỏ bị vu oan, nói anh giở trò lưu manh với cô bé hàng xóm.”
Liễu Hạo Triết vốn đang khẽ mỉm cười nói chuyện cùng cô ta, sau khi nghe thấy lời này da thịt chung quanh hai mắt của anh ta thoáng co quắp, nụ cười liền lãnh đạm, ánh mắt cũng càng ngày càng lạnh, trong giọng nói cũng không có ý cười.
“Hàn Thanh Sam, em để anh cục trưởng điều tra tôi.”
Hàn Kim Ngọc lập tức phủ nhận: “Không có, em...... Không phải em, là anh ba của em, nói điều tra để yên tâm hơn.”
Liễu Hạo Triết nghiêng đầu nhìn cô ta, khẽ cau mày, cô ta không hề biết cô ta có bao nhiêu nông cạn ngu xuẩn, không biết nói dối nhưng lời nói dối hết bài này lại đến bài khác.
“Bây giờ em yên tâm chưa?” Khóe môi Liễu Hạo Triết ẩn chứa nụ cười châm chọc, nếu như yên tâm cũng sẽ không hỏi.
Hàn Kim Ngọc vặn xoắn hai tay: “Em vẫn tin tưởng anh bị oan, anh chưa từng làm..... Sao?”
“Vậy em cảm thấy tôi đã làm hay không?” Liễu Hạo Triết xoay người, chính diện đối mặt với cô ta, hai tay vẫn đút trong túi quần.
Nhìn như vậy, thế nhưng Hàn Kim Ngọc cảm thấy anh ta hơi giống mấy thiếu gia phong lưu nhà tư bản.
“Sao?” Liễu Hạo Triết nhìn cô.
“Em......” Hàn Kim Ngọc nghe giọng nói rét lạnh của anh ta, tim đập như sấm, lúc đầu cô ta còn chướng mắt anh ta, nhưng không biết tại sao, mỗi lần gặp anh ta thì cô càng thêm ấn tượng, sau đó thình lình cô ta có một loại cảm giác sợ mất đi anh ta.
Tại sao lại như vậy?
“Có phải anh thích người khác hay không?” Hàn Kim Ngọc nói thẳng trực giác của mình, cảm giác, cảm thấy anh ta xuyên qua mình nhìn ai đó.
Nhìn ai chứ?
Liễu Hạo Triết cười cười: “Em cũng thật đa nghi. Tôi thích người khác còn muốn thân thiết với em? Không sợ em nói tôi kiêu ngạo quá sao, với điều kiện của tôi, chỉ cần muốn kết hôn, cho dù là con gái, em gái nhà cán bộ huyện cách ủy hội cũng không phải là không lấy được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)