Beta: Sakura
Lâm Lam chở Hảo Nam và Tiểu Vượng về đến nhà đúng lúc nấu cơm trưa.
Ban ngày, trẻ nhỏ có bạn chơi cùng nên không biết nhớ nhà. Hảo Nam nắm tay Tiểu Vượng, cầm lấy rổ đi ra vườn rau hái đồ ăn, bắt sâu bắt châu chấu.
Lâm Lam bắt mấy con châu chấu lớn, dùng cỏ đuôi chó cột lại cho bọn nhỏ mang đi chơi.
Chờ hái đồ ăn về nhà, bọn nhỏ đã tan học về, thấy Hảo Nam ở chỗ này thì kinh ngạc nhìn nó.
“Hảo Nam, một mình em đến đây? Em không nhớ nhà à?” Tam Vượng hỏi nó.
Hảo Nam: “Không ~ nuôi”.
Bây giờ có nhiều anh trai chị gái như vậy, vui vẻ biết bao, Hảo Nam càng không nhớ nhà.
Tam Vượng còn lấy chiếc xe con bị hư, con ếch cùng với túi đồ chơi cho Hảo Nam rồi cùng nhau chơi đùa, còn nói dẫn nó đi tìm ve bắt rùa, dính ve, bắt rắn, bơi lội… vừa nghe như vậy, Hảo Nam hận không thể vĩnh viễn không trở về nhà.
Lúc Lâm Lam dẫn Mạch Tuệ và Nhị Vượng nấu cơm, còn dặn dò Đại Vượng dẫn mấy em trai đi ra ngoài chơi trò chơi: đánh đu, chơi ná… chơi gì cũng đều được.
Dù sao mấy đứa nhỏ nhà nông, nhặt một cục đá cũng có thể ở bờ sông chơi nghịch nước cả buổi đấy.
Hảo Nam khó xử nhìn.
Lâm Lam: “Tự mình ăn đi, nhà chúng ta không ai có thể đút cơm, con nhìn xem nhiều người nhìn như vậy đây này.”
Hảo Nam nhìn anh trai chị gái đều ăn cơm của mình cả rồi, ngay cả em Tiểu Vượng cũng vậy, nó ở nhà cho đến bây giờ chưa cầm qua chiếc đũa, đều là bà nội và chị đút cho ăn.
Nó nắm chiếc đũa, gom lại trong lòng bàn tay, nhưng không biết làm sao gắp được đồ ăn giống như người khác.
Lâm Lam: “Anh ba nhỏ, mau dạy em đi.”
Tam Vượng và Tiểu Vượng liền cùng nhau tay trong tay chỉ cho Hảo Nam.
Kết quả Hảo Nam chỉ biết túm lại, cuối cùng khóc lên: “Đũa khó cầm quá, Hảo Nam không biết…hu hu…”
Nó hu hu khóc mấy tiếng, đã nghĩ làm giống như ở nhà ném đũa đi, sau đó duỗi chân khóc rống. Kết quả thoáng nhìn thấy ánh mắt Đại Vượng nhìn qua, u ám, Hảo Nam sợ đến nỗi bị nấc cục: “Nấc ~~”
Cả bàn đều cười lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)