Khi đó, Hạ Nham cứ thế đứng một bên mà cười, như thể anh ta đang cười nhạo rằng trong lòng Kim Tú Châu, một đứa con ruột như cô lại còn chẳng quan trong bằng anh ta.
Cho nên, khi Hạ Nham bí mật đến phía nam gặp cô, biết cô bị ức hiếp như vậy, ra mặt chống lưng cho cô, đánh nhau vì cô, thì trong lòng Phó Yến Yến lúc đó cũng không hề cảm kích. Cô thà bị người ta ức hiếp còn hơn là nhận sự giúp đỡ của anh ta, thậm chí cô còn cố ý nói: "Đây không phải là điều mà anh muốn sao?"
Khi đó, Hạ Nham đứng đối diện với cô, rõ ràng anh ta cao hơn cô một cái đầu, nhưng trong một khắc kia lại nhỏ bé như hạt bụi, nhìn cô bằng đôi mắt đỏ hoe rồi rời đi mà không nói một lời nào. Nhưng từ đó về sau, không còn ai dám trắng trợn bắt nạt cô nữa, nhiều nhất cũng chỉ là không nói chuyện với cô mà thôi.
Nhưng Hạ Nham cũng không biết, rằng có một số vết thương không chỉ đến từ cơ thể.
Cô vẫn còn nhớ rõ, đếm trước ngày thi đại học, cô đã chuẩn bị tinh thần mất một ngày, cuối cùng mới về nhà, thật cẩn thận mà nói với Kim Tú Châu rằng trường học bắt phải nộp hai mươi đồng cho phí đăng ký và tiền ăn chỗ ở. Cô đã nghĩ đến rất nhiều cách để ứng khó, thậm chí còn nghĩ là nếu Kim Tú Châu không đồng ý, cô sẽ nói với bà ấy rằng sau này cô sẽ trả hết cho bà ấy. Nhưng cô không bao giờ ngờ rằng, trước khi cô kịp nói hết câu, bà ấy lại đã sỉ nhục và mắng mỏ cô như vậy, gọi cô là đồ sao chổi xui xẻo đã khắc chết ba ruột của mình, khác cho bà ấy phải ly hôn, bây giờ lại còn mò về làm ảnh hưởng đến công việc buôn bán của bà ấy…
Khi đó, cô chợt cảm thấy, mình sống trên thế giới này thật là vô nghĩa.
Sau lại, cô nhìn thấy Hạ Nham tập tễnh ra vào bệnh viện, trên người chật vật, bám đầy bụi bặm, cũng không thực hiện được ước mơ trở thành quân nhân từ thuở nhỏ nữa.
Kim Tú Châu nằm trên giường bệnh, dựa vào dung dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống, là Hạ Nham vẫn luôn đi làm để nuôi sống bà.
Cuối cùng, một bà già ở cùng phòng bệnh với Kim Tú Châu nhìn thấy mặt dây chuyền ngọc trên cổ bà, nửa đêm mò đến để lấy trộm, làm mặt dây chuyền ngọc rơi xuống đất, một khắc đó, Phó Yến Yến chợt nhớ ra mặt dây chuyền ngọc này là lúc trước cô nghe Kim Tú Châu nói gần đây không ngủ được, mới vét hết tiền túi trên người mình để mua cho bà ấy. Số tiền đó là số tiền mà ba Giang đã bí mật đưa cho cô khi ông và Kim Tú Châu ly hôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
