Kim Tú Châu nghe vậy, liền nhìn qua Hạ Nham, ý cười trên môi vẫn không thay đổi: "Trên đường đến đây, cháu cũng đã nghe Minh Xuyên nói rồi. Anh ấy nói thằng bé rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, bảo cháu sau này phải yêu thương nó nhiều hơn."
Nói xong, cô lại nhìn về phía bà Ngô: “Thấy thím là người tốt bụng nên cháu cũng nói thêm vài câu. Cháu và con gái mình cũng là người mệnh khổ, nếu không có doanh trưởng Giang, về sau hai mẹ con cháu cũng không biết phải sống thế nào. Sau này, có thể còn phải làm phiền bà Ngô giúp đỡ nữa ạ."
Chỉ mấy câu ngắn ngủi nhưng lại để lộ rất nhiều ý tứ, Hạ Nham nghe được chính là dì này và em gái cũng giống như mình - được chú Giang cứu, trong lòng cậu không khỏi cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, giống như tìm vừa tìm được chiến hữu vậy.
Mà bà Ngô lại nghe ra được là về sau hai mẹ con sẽ trở thành người một nhà với Giang Minh Xuyên và Hạ Nham. Nhưng những lời này nghe vào tai cũng không phản cảm, mà ngược lại, cảm thấy cô coi bà như là một người thân trong nhà mà nói chuyện.
Nói cách khác, con dâu bà đoán đúng rồi, nhưng thấy Kim Tú Châu đã nói đến mức này, bà cũng không thể hỏi han thêm nữa, chỉ có thể nói: “Một nhà bốn người mấy cháu cũng là có duyên, Minh Xuyên và Tiểu Nham cũng đều là người tốt, cuộc sống nhất định sẽ càng ngày càng tốt hơn thôi."
Kim Tú Châu mỉm cười gật đầu: "Mượn lời tốt đẹp của thím ạ."
Cơm nước xong, tiễn người ra cửa, Kim Tú Châu để hai đứa nhỏ tự chơi, cô bưng bát đũa vào bếp rửa sạch.
Sau khi Kim Tú Châu đi rồi, Hạ Nham mới thả lỏng hơn một chút, cậu nhìn qua Phó Yến Yến vẫn đang yên lặng nãy giờ thì cho rằng cô bé nhút nhát, nghĩ nghĩ, cậu liền ra vẻ người lớn mà chủ động nói: "Chào em gái, anh tên là Hạ Nham, sau này em có thể gọi anh là anh hai."
Phó Yến Yến đang trầm mặc, nghe thấy vậy thì siết chặt nắm tay. Cô bé không ngờ rằng sớm đến vậy mà mình đã gặp lại người anh trai trên danh nghĩa này rồi.
*
Phó Yến Yến không biết hết thảy những chuyện này xảy ra như thế nào nữa. Trong khoảnh khắc cô nhảy từ sân thượng tòa nhà giảng dạy xuống, cô đã không còn thiết sống nữa rồi. Cô quá khổ sở, chỉ muốn được giải thoát mà thôi.
Về phần Hạ Nham - người anh trai trên danh nghĩa của cô, Phó Yến Yến ban đầu thực sự rất ghét anh ta.
Đời trước, Kim Tú Châu đột nhiên từ nông thôn đi vào quân doanh tuỳ quân, sống một cuộc sống tốt đẹp hơn. Thế nhưng trong lòng mẹ cô luôn cảm thấy tự ti và khiếp đảm, bà ấy biết mình đã dùng những thủ đoạn hèn hạ như thế nào mới có được hiện tại này, thế nên bà ấy chẳng dám ngẩng đầu trước mặt ba Giang. Bà ấy muốn lấy lòng ba Giang, thế nên cũng bao dung và thiên vị Hạ Nham – người con nuôi của ba Giang hơn. Dù là đồ ăn hay thức uống, chỉ cần Hạ Nham thích thì cô đều phải nhường. Mỗi khi cô và Hạ Nham xảy ra mâu thuẫn thì tất cả đều là lỗi của cô, cứ như thể chỉ có vậy thì mới công bằng, mới có vẻ như bà ấy là một người mẹ kế tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
