Tô Du bỗng chốc trở nên kích động: “Anh ấy nói bậy, nói bậy, sao em có thể là người như thế chứ?”
Ủy viên Hồ nhanh chóng vỗ vỗ lưng cô an ủi: “Đúng vậy, con người của em thế nào tụi chị là người hiểu rõ nhất, anh ta đang muốn bêu xấu em, đừng buồn nữa, chúng ta đi qua bên công xưởng máy móc xem sao rồi tính tiếp. Nếu thật sự như thế thì chị nhất định sẽ bảo bên công xưởng máy móc cho em một câu trả lời rõ ràng, chỉ là một đồng chí nam thôi mà, ở thành phố còn nhiều đồng chí có điều kiện tốt hơn nữa kìa.”
Tô Du lau nước mắt, không nói lời nào cả.
Vì muốn nhanh chóng đến công xưởng máy móc, ủy viên Hồ còn cố tình tìm người mượn một chiếc xe đạp đưa Tô Du đến đó.
Ngồi phía sau chiếc xe đạp, Tô Du cảm thấy ngoại trừ cái mông có chút không thoải mái thì những thứ khác cảm giác cũng không tệ lắm, chỉ là ghế ngồi phía sau làm một cái đệm bằng da thật nên có chút cảm giác giống như đang ngồi xe mui trần vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
