Tôn Mẫn quay qua nhìn người nhà một cái, sau đó giơ tay ra đón lấy tiền và nhỏ giọng nói: “…Tôi không có phiếu vải.” Chỉ cho tiền không cho phiếu thì mua quần áo mới bằng cách nào chứ.
Lưu Mai nghe thế bèn lấy hai tờ phiếu vải từ trong túi ra: “Chuyện này dễ thôi, tôi có hai tờ, hay là cô dùng phiếu khác để đổi với tôi đi?”
Tôn Mẫn: “…” Còn nhỏ nhen hơn cả Ngô Quốc Chí nữa, hèn chi Ngô Quốc Chí không thèm để mắt tới chị cả nhà cô ta!
Công xưởng dệt may ở Giang Đông, trong phòng làm việc của công đoàn, Tô Du vừa đến văn phòng đã ngáp lên ngáp xuống.
Những người khác trong văn phòng đều nhìn cô, Nghiêm Tiểu Phương nói: “Chị Tô Du, chị không khỏe sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

