Tiễn Hứa Vãn Tú đi, Triệu Diệp cầm bát sủi cảo về phòng, đặt vào bếp. Trong phòng, một đứa bé trai khoảng năm tuổi chạy ra, ôm lấy eo Triệu Diệp, ngẩng khuôn mặt non nớt hỏi: "Mẹ ơi, vừa nãy là ai vậy ạ?"
Gia đình Triệu Diệp có hai đứa con trai, một đứa vừa tròn tám tháng, vẫn còn nằm trong tã lót, chính là đứa bé lần trước Hứa Vãn Tú mang gạo đến đổi rau xanh mà Triệu Diệp bế trên tay; còn một đứa lớn hơn một chút, chính là đứa bé trai trước mặt này.
"Là dì Vãn Tú nhà bên cạnh đấy, dì ấy mang chút sủi cảo sang cho các con ăn." Triệu Diệp hiển nhiên rất tận hưởng sự gần gũi của con, cười nói.
"Sủi cảo?" Đứa bé vừa nghe, ngạc nhiên há to miệng. Nó đương nhiên biết món sủi cảo chỉ ăn vào dịp Tết này thơm ngon đến mức nào. Đôi mắt nó lập tức sáng lên, tràn đầy vui sướng.
"Đúng vậy." Triệu Diệp gật đầu, chị lại cười nói: "Nhưng sủi cảo này phải đợi tối bố con về rồi chúng ta cùng ăn nhé."
Món sủi cảo này dù sao cũng là thứ quý giá. Tuy nói là cho bọn trẻ ăn, nhưng một đứa trẻ đâu thể ăn hết nhiều sủi cảo như vậy. Vẫn nên để lại chút cho người đàn ông nhà mình ăn, anh ấy cả ngày ở bên ngoài huấn luyện cũng vất vả.
Đứa bé ngoan ngoãn gật đầu, Triệu Diệp cười càng thêm vui vẻ, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu con thể hiện sự hài lòng.
Đợi đến tối Trịnh Kiến Nghiệp về nhà, liền thấy cậu con trai ngoan ngoãn lao tới. Anh vội vàng dang hai tay đón lấy "viên đạn nhỏ" này, cười sảng khoái: "Hôm nay sao lại vui vẻ thế?"
Vừa lúc Triệu Diệp từ bếp bưng sủi cảo đã nấu chín ra, nhìn thấy hai cha con họ ôm nhau, liền cười nói: "Nó đang mong anh về để cùng ăn sủi cảo đấy."
Đứa bé lập tức gật đầu, nhưng Trịnh Kiến Nghiệp rất ngạc nhiên: "Sủi cảo? Hôm nay không phải 30 Tết, sao tự nhiên lại ăn sủi cảo vậy?"
"Cũng không nhiều lắm, chỉ có bảy tám cái sủi cảo, là vợ Triệu đoàn trưởng nhà bên cạnh mang sang." Triệu Diệp giải thích, vừa nói vừa mời: "Mau chuẩn bị ăn cơm đi." Cô ấy vừa mang tất cả đồ ăn lên bàn xong, liền quay vào phòng bế đứa nhỏ ra.
Trên bàn cơm là một đĩa rau xanh đơn giản, vài củ khoai lang đỏ, cơm cũng không nhiều lắm, là loại cơm gạo lứt bình thường. Món duy nhất nổi bật chính là đĩa sủi cảo kia.
Đứa bé trong lòng chị thấy mẹ ăn mà mình lại không có, lập tức múa may tay, cả người đều lay động, tỏ vẻ phản đối.
“Thằng bé này làm gì mà vội thế không biết” Triệu Diệp bật cười trước vẻ sốt ruột của con. Thấy sủi cảo đã nguội vừa đủ, liền gắp một miếng nhỏ đưa tận miệng cho nó. Thằng bé chóp chép nhai rồi nuốt gọn, miệng còn chưa kịp khép đã muốn ăn tiếp. Mấy chiếc răng sữa mới nhú giúp nó cắn được chút ít, trông vừa vụng về vừa đáng yêu đến lạ.
Bình thường trong nhà nửa tháng mới có một bữa thịt, nên lần này Triệu Diệp nghĩ phải tranh thủ cho thằng bé ăn chút gì bổ dưỡng. Vừa ăn xong, Nhạc Nhạc đã reo lên khen ngon không dứt, miệng nhỏ líu lo không ngừng, cứ như vừa được thưởng thức món ngon nhất trần đời.
Ăn cơm xong, Trịnh Kiến Nghiệp - người vốn rất tiết kiệm, nhìn thấy con trai lớn vui vẻ như vậy, đột nhiên nói với Triệu Diệp: "Vợ à, trừ tiền hàng tháng gửi về nhà, lương của anh vẫn đủ dùng. Con đang tuổi lớn, thi thoảng em cũng làm chút đồ mặn cho nó ăn đi."
Lời này nói ra, cũng đúng là điều Triệu Diệp vừa nghĩ. Cô vừa thấy con trai, và cả chồng mình ăn sủi cảo vui vẻ như vậy, liền nảy ra ý tưởng này, không ngờ lại là chồng cô nói ra trước.
Triệu Diệp cười đáp: "Ừ, được thôi. Em sẽ xem lúc nào đi chợ, mua thêm chút bột mì và thịt về làm sủi cảo. Tối nay sủi cảo em gái Tú gói thật sự rất ngon, em sẽ sang hỏi cô ấy cách làm. Anh yên tâm, mấy cái phiếu thịt em đều tích cóp đấy, vừa hay dùng luôn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)