Gần đó, nhiều chị dâu khác cũng đang lúi húi hái rau, mắt thì vẫn không rời khỏi động tĩnh bên này. Ở đâu có người, ở đó có thị phi, huống hồ ở đây lại chẳng thiếu những kẻ thích hóng chuyện. Chờ mãi mới thấy hai người họ rời đi, cả đám lập tức túm tụm lại, thì thầm bàn tán, ánh mắt xen lẫn tò mò và hả hê.
Một người phụ nữ đầy vẻ tò mò nói: "Tôi vừa thấy hết nhé, Triệu Diệp này trực tiếp đưa rau vườn nhà mình cho cô Hứa Vãn Tú kia."
Một người phụ nữ khác nhanh chóng từ mảnh đất bên cạnh đi tới, hưởng ứng: "Chả trách! Triệu Diệp này cũng lợi hại, sợ là dùng rau này để đổi chác thứ gì đó rồi, đáng giá không ít đâu. Hứa Vãn Tú lười đến chết mà ngày nào cũng ăn ngon uống tốt, tiền cứ rỉ ra từ kẽ tay, nhưng vẫn dùng toàn là đồ tốt thôi."
Vài người khác nghe vậy cũng nhao nhao than vãn.
Hứa Vãn Tú và Triệu Diệp dĩ nhiên không hay biết gì về những lời bàn ra tán vào ấy, mà có biết thì cũng chẳng bận tâm. Triệu Diệp đã chủ động dẫn Hứa Vãn Tú ra ngoài, thì cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý cho việc bị người khác nhìn thấy, thậm chí là bàn tán chuyện mình thân thiết với Hứa Vãn Tú.
Hai người đi đến tầng 3 khu nhà gia đình, rồi ai về nhà nấy.
Hứa Vãn Tú vào nhà, đặt cải ngọt cùng hành, gừng, tỏi vào bếp, rồi đi lấy một cái đĩa, đựng khoảng bảy tám cái sủi cảo gói hôm qua.
Đây cũng là điều cô đã nghĩ kỹ trên đường đi. Đương nhiên cô sẽ không lấy không hành, gừng, tỏi của Triệu Diệp, nhưng nếu trả tiền theo giá thị trường, thứ nhất là không đáng bao nhiêu, thứ hai Triệu Diệp cũng rất có thể sẽ không nhận.
Cô nghĩ nhà mình còn ít sủi cảo, mang sang cho con chị ấy ăn, coi như đổi lấy ít hành, gừng, tỏi — vừa tiện, vừa thể hiện chút thành ý muốn làm quen. Sủi cảo nhân thịt thì tất nhiên đáng giá hơn mấy thứ rau gia vị, nhưng tấm lòng muốn bắt chuyện, muốn gần gũi của Triệu Diệp thì đâu phải cứ đem ra so sánh bằng mấy món đó được.
Chiếc bát trắng tinh, những chiếc sủi cảo lại còn trắng hơn bát vài phần, vừa nhìn đã biết là làm từ bột mì ngon, chưa kể chúng còn trắng trẻo mập mạp, nhân cũng không ít. Với tính cách của Hứa Vãn Tú, khả năng cao bên trong có thịt.
Chính vì hiểu rõ sự quý giá của sủi cảo này, chị Triệu càng không thể nhận, chị đẩy ra: "Thứ quý giá như vậy, em cứ giữ lại nhà mình ăn là được rồi, cho bọn trẻ làm gì? Mau mang về đi, chị sẽ không nhận đâu."
Hứa Vãn Tú lại đặc biệt kiên trì: "Chị Triệu, chị khách sáo quá, chị đối xử với em tốt như vậy, em đều nhớ hết đấy. Lần này nếu không phải có chị dẫn em đi, chịu đổi rau xanh cho em, em còn không biết đi đâu mà đổi đâu nha."
Thấy chị Triệu còn lưỡng lự, cô bèn nghiêm túc nói thẳng: “Em chỉ muốn làm quen với chị Triệu thôi mà, cho em một cơ hội được không?”
Nói đến mức ấy rồi, chị Triệu hiểu Hứa Vãn Tú thật lòng muốn kết thân, cũng không từ chối nữa. Chị đón lấy bát sủi cảo, khẽ cười cảm ơn: “Vậy chị thay mặt tụi nhỏ cảm ơn Vãn Tú nha. Sau này có gì cứ nói với chị, chị cũng coi em như em út trong nhà, có gì không rõ thì cứ hỏi chị”
Lời chị nói ra đều là thật lòng. Việc muốn thân thiện với Hứa Vãn Tú không chỉ vì lời nhắc nhở của chồng, mà còn là tính chị xưa nay chẳng thích hiềm khích, ai hòa hợp được thì hòa hợp. Chỉ là hôm nay, cách cư xử thẳng thắn và chân thành của Hứa Vãn Tú thật sự khiến chị Triệu thấy ấm lòng.
Cô gái này không hề kiêu căng như lời đồn, cũng không lười biếng, ngược lại rất biết cách đối nhân xử thế. Đến giờ phút này, chị Triệu Diệp cũng coi như thực sự xem Hứa Vãn Tú như em gái mà đối xử bằng tấm lòng chân thành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)