Hai người chớp chớp mắt nhìn nhau, ngoan ngoãn rón rén bước ra khỏi phòng.
Minh Đường cùng huynh trưởng ngồi bệt xuống chiếc ghế đẩu nhỏ ngoài hiên. Hai người cứ thế ngồi nhìn cha xách nước nóng chạy ra chạy vào hối hả. Xa xa một chút, đệ đệ sáu tuổi của họ đang ngồi xổm dưới gốc cây hải đường, tay cầm đúng cái cành cây mà Minh Đường vừa vứt đi ban nãy, cứ thế chọc chọc ngoáy ngoáy xuống mặt đất.
Thấy vậy, Minh Đường liền cất tiếng gọi: "Nhị lang, đệ đang làm gì đó?"
Thẩm Nhị lang ngẩng đầu lên, trên mặt vẫn còn lấm lem chút bùn đất. Cậu bé cười ngô nghê, để lộ ra mấy chiếc răng sún: "A huynh, a tỷ, đệ đang xem đàn kiến chuyển nhà nè!"
Minh Đường và Thẩm Thanh Tùng đưa mắt nhìn nhau, rồi cả hai không hẹn mà cùng thở dài thườn thượt.
Xem chừng, Thẩm Nhị lang vẫn còn ngây thơ chưa biết trong nhà vừa xảy ra chuyện gì.
Nhà có thêm người vốn dĩ là chuyện đáng mừng, thế nhưng thêm một miệng ăn cũng đồng nghĩa với việc phải tiêu tốn thêm không ít bạc trắng.
Chỉ dựa vào chút bổng lộc ít ỏi của Thẩm phụ mà phải nuôi sống cả một đại gia đình đông đúc thế này, xem ra sắp tới cả nhà lại phải thắt lưng buộc bụng, ăn tiêu dè sẻn rồi.
Minh Đường cứ chống cằm suy nghĩ miên man, mãi cho đến khi Thẩm phụ thở hồng hộc bước ra. Ông thả mình ngồi phịch xuống bên cạnh bọn họ, vừa đưa tay quệt mồ hôi trên trán vừa hào hứng nói: "Bây giờ nhà chúng ta có đủ nếp đủ tẻ, hai trai hai gái rồi. Thật tốt quá, thật tốt quá!"
Minh Đường vốn chẳng nỡ dội gáo nước lạnh vào niềm vui sướng khi lại được làm cha của ông, nhưng nghĩ tới tình cảnh khó khăn trước mắt, nàng đành phải rầu rĩ lên tiếng nhắc nhở: "Cha à, sắp tới đầu tháng rồi đấy."
Thẩm phụ hơi khựng lại một chút, quay đầu sang hỏi con gái: "Đầu tháng thì làm sao cơ?"
"Đầu tháng là chúng ta phải đóng tiền thuê cái trạch viện này rồi. Lương thực gạo củi cũng cạn, sương sương cũng phải mất chừng bảy trăm văn. Rồi thì rau dưa, hoa quả, thịt thà ăn uống hàng ngày, kiểu gì chẳng tốn thêm sáu trăm văn nữa? Đó là chưa kể nương vừa mới sinh xong, cha cũng phải mua chút gà vịt về hầm bồi bổ cho nương chứ? Lại còn tiền thưởng cho bà đỡ lát nữa phải đưa, rồi thì tiền mua trứng đỏ, bánh hỉ để chuẩn bị cho lễ tắm ba ngày của tiểu muội. Từng ấy khoản chi tiêu, khoản nào cũng chẳng thể bớt xén được đâu ạ."
Minh Đường lại thở dài thườn thượt, vừa bẻ từng ngón tay vừa tiếp tục tính toán cho ông nghe: "Dịp Tết năm nay nhà ngoại lên kinh thành chơi, cha đã mua biết bao nhiêu là rượu ngon thịt béo để thiết đãi, số bạc dư vốn dĩ đã chẳng còn lại bao nhiêu. Thêm vào đó, lúc nhà ngoại về, cha lại còn mua biết bao nhiêu là quà cáp biếu xén. Với chút bạc còm cõi trước đó, dù có vắt óc tính toán chi li đến mấy thì cũng chẳng thể nào trụ nổi đâu ạ."
Nghe con gái phân tích xong, nụ cười trên gương mặt Thẩm phụ vụt tắt, thay vào đó là vẻ nhăn nhó rầu rĩ, đôi lông mày xô lại cau chặt thành hình chữ "Xuyên" (川).
"Vậy... hiện giờ nhà chúng ta rốt cuộc còn lại bao nhiêu bạc?"
Minh Đường liếc mắt nhìn những con số mà mình vừa vạch trên mặt đất ban nãy, chậm rãi đáp: "Nếu trừ đi khoản tiền lát nữa phải thưởng cho bà đỡ, thì nhà mình ước chừng chỉ còn vỏn vẹn ba quan tiền đồng thôi ạ."
Thẩm phụ nghe vậy thì sốt ruột nhảy dựng cả lên: "Thế chẳng hóa ra đến cả tiền học phí của Đại lang nhà mình cũng không đóng nổi sao!"
Minh Đường gật đầu cái rụp, còn cố ý trêu chọc: "Vâng ạ, nếu cha không mau nghĩ cách kiếm tiền, thì e rằng a huynh đến sách cũng chẳng có mà đọc nữa đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)