Mùa xuân ở thành Biện Kinh năm nay đến muộn hơn hẳn mọi năm. Mỗi khi có cơn gió thổi qua, người ta vẫn còn cảm nhận được chút lạnh lẽo như cắt da cắt thịt.
Dẫu vậy, trên đường phố, những người đi đường và đám tiểu thương vẫn tất bật ngược xuôi bất chấp gió rét. Họ quấn mình trong những chiếc áo kép dày cộm, quẩy trên vai đủ loại gánh hàng, len lỏi qua từng con ngõ nhỏ để rao bán. Cứ mỗi lần cất tiếng rao, từng luồng khói trắng xóa lại phả ra từ miệng họ.
Cơn gió lạnh buốt lướt qua những tán cây, tạt qua từng mái ngói, rồi rẽ ngoặt vào một con ngõ nằm khuất phía sau Quốc Tử Giám, trước khi dừng chân tại một khoảng sân nhỏ bé.
Cây hải đường trồng trong sân vừa mới nhú được vài chồi non, nay bị cơn gió lạnh ùa qua lại khẽ run lên bần bật.
Thẩm Minh Đường hà hơi vào hai bàn tay rồi xoa xoa vào nhau cho ấm. Nàng cứ đi đi lại lại trên khoảng đất trống nhỏ xíu nằm giữa khoảng sân và gian nhà chính.
Trên người nàng đang mặc một chiếc áo khoác bằng lụa đỏ, quanh cổ còn quấn một lớp cổ lông dày dặn. Đáng lý ra mặc như vậy thì phải ấm lắm, thế nhưng chẳng rõ là do đang căng thẳng hay vì bị gió lạnh tạt vào mà tay chân nàng lúc này vẫn lạnh ngắt.
Minh Đường bước tới trước cửa sổ gian nhà chính, kiễng chân ngó nghiêng một chốc. Ngặt nỗi, tấm rèm vải treo ở đó quá đỗi dày dặn và che chắn kín mít, khiến nàng nhất thời chẳng thể nhìn rõ tình hình bên trong ra sao.
Mang theo chút lo âu, nàng quay đầu lại nhìn huynh trưởng cũng đang đi tới đi lui trong sân, cất tiếng hỏi: "A huynh, sao bên trong lại không thấy động tĩnh gì nữa rồi?"
Nghe vậy, Thẩm Thanh Tùng liền bước tới. Hắn ghé sát người vào cửa nghe ngóng một lát, rồi lên tiếng an ủi: "Muội đừng quá lo lắng, nương đã sinh nở mấy bận rồi. Huống hồ bà đỡ vẫn đang túc trực bên trong, chắc chắn sẽ mẹ tròn con vuông thôi."
Đôi lông mày đang nhíu chặt của Thẩm Minh Đường lúc này mới giãn ra đôi chút. Nàng khẽ "Vâng" một tiếng, rồi thuận tay nhặt một cành cây lên, bâng quơ vạch những đường ngang dọc trên mặt đất trước cửa.
Thẩm Thanh Tùng tiến lại gần, thấy nàng cứ cặm cụi viết viết vẽ vẽ, cộng cộng trừ trừ trên đất. Hắn đang định nói thêm điều gì đó thì chợt nghe thấy từ trong nhà vọng ra những tiếng kêu la đau đớn ngắt quãng.
Tiếng kêu ấy thê thiết đến mức khiến trái tim người nghe cũng phải thắt lại.
Thẩm Minh Đường lúc này làm gì còn tâm trí đâu mà để ý đến chuyện khác nữa. Nàng "xoạch" một cái ném phăng cành cây trong tay đi, vội vàng đứng phắt dậy, định lao thẳng vào trong nhà.
Đúng lúc đó, từ ngoài sân cũng truyền đến một tràng tiếng bước chân dồn dập. Thẩm phụ đẩy mạnh cổng viện, mang theo cả hơi lạnh buốt giá từ bên ngoài hớt hải xông vào.
"Nương của các con sao rồi?" Ông vừa hỏi vừa thở dốc. Vì chạy quá gấp gáp nên trên trán ông vẫn còn lấm tấm những giọt mồ hôi mỏng.
"Bà đỡ đã vào trong đó được một lúc lâu rồi ạ!" Minh Đường vội đáp lời: “Thế nhưng đến tận bây giờ nương vẫn chưa sinh."
Thẩm phụ nghe vậy cũng đâm ra sốt ruột: "Sao cái thai này lại sinh lâu đến thế cơ chứ."
Lời vừa dứt, từ trong nhà bỗng vang lên tiếng khóc lanh lảnh và vang dội của trẻ sơ sinh, phút chốc xua tan đi cái lạnh lẽo đang bao trùm khắp khoảng sân.
"Sinh rồi! Sinh rồi!" Bà đỡ hớn hở vén tấm rèm vải dày treo ở cửa, thò đầu ra cười tươi rói báo tin: "Chúc mừng gia chủ, phu nhân đã hạ sinh một tiểu khuê nữ, mẹ tròn con vuông rồi ạ!"
Hòn đá tảng đè nặng trong lòng Thẩm phụ rốt cuộc cũng được trút bỏ, ông vội vã nối gót bà đỡ bước vào trong phòng.
Nhìn sinh linh bé bỏng, đỏ hỏn đang cuộn tròn trong lớp tã lót, Thẩm phụ cẩn thận lau sạch hai bàn tay, sau đó mới dám dè dặt đón lấy đứa bé.
Ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ xíu nhăn nheo và đỏ hây hây trong vòng tay mình, hốc mắt ông bất giác nóng ran.
"Lăng Hà, nàng đã vất vả rồi." Thẩm phụ bế con gái lại gần giường cho thê tử nhìn mặt con, âu yếm nói: "Nàng nhìn cái miệng của con bé xem, trông giống hệt nàng vậy."
Thẩm Minh Đường và Thẩm Thanh Tùng sau khi ngắm nghía muội muội xong cũng bị Trương ma ma đuổi khéo ra ngoài: "Hai đứa cũng mau ra ngoài chơi đi, để yên cho a nương các con còn nghỉ ngơi tĩnh dưỡng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)