Não của Thịnh Dao sắp bị Chu Thành lắc cho hòa tan luôn rồi, cơ thể choáng váng.
Nhưng theo kinh nghiệm với phần Malatang vừa rồi, có lẽ cô không thể làm những vật tưởng tượng ra biến mất được.
Vậy nên cô chỉ có thể...
Một tiếng nổ "ầm" vang lên, sau lưng Chu Thành lại xuất hiện một con quái vật khổng lồ, cao bằng cả một tòa nhà, vừa xuất hiện đã hất tung nóc cửa hàng tiện lợi nơi họ đang đứng, "loảng xoảng" bước những bàn chân to hơn cả người ra ngoài.
Ultraman bên cạnh vừa thấy con quái vật cao gấp mấy chục lần mình, lập tức như được tiêm máu gà đuổi theo, phóng tia X về phía nó, cố gắng mài da chân cho con quái vật.
Thịnh Dao nhìn mái nhà bị lật tung, cô cúi đầu, không dám nhìn mặt Chu Thành.
Chu Thành cũng bị cô làm cho tức đến bật cười, nhất thời cậu ấy không biết nên xử lý zombie vào thành phố trước hay là xử lý Ultraman đánh quái vật trước.
Có ai quản nổi cái não của Thịnh Dao không?
"Hay là cứ nghĩ cách làm sao để cậu ra ngoài trước đi."
Hít sâu vài hơi, Chu Thành cố gắng không để mình tức đến ngất, bấm vào nhân trung kéo chủ đề trở lại.
"Tớ... Tớ không dám nghĩ."
Thịnh Dao cũng biết sợ rồi, bây giờ cô thật sự không dám nghĩ nữa. Cô cảm thấy bây giờ chỉ một ý nghĩ nhỏ của mình cũng có thể làm nổ tung vũ trụ.
"Cũng đúng."
Chu Thành chưa bao giờ trông mong Thịnh Dao có thể đưa ra ý kiến mang tính xây dựng, kết hợp với những gì Thịnh Dao mô tả trước đó, cậu ấy có thể đưa ra một vài phỏng đoán:
"Bây giờ tớ có hai phỏng đoán." Chu Thành dừng lại, sắp xếp lại suy nghĩ, rồi nói tiếp:
"Khả năng thứ nhất, để trong lòng cậu không còn ham muốn gì, để thế giới mà cậu đang thấy này trở về hư vô."
"Điều này đối với tớ hơi khó thì phải."
Lời của Chu Thành nghe qua thì có vẻ rất có lý, nhưng nghĩ kỹ lại thì độ khó không hề thấp.
Trên đời có không ít người tu hành khổ hạnh cả đời, cả đời chỉ theo đuổi một chữ "không".
Huống chi là đối với một người trẻ tuổi có ham muốn vật chất cao và tính cách có phần năng động như cô, một bữa ăn ngon, một con búp bê, cũng có thể khơi dậy hàng vạn suy nghĩ.
"Dù sao đây chỉ là suy đoán của tớ, khả năng thứ hai... Cậu cũng có thể san phẳng bằng bạo lực?"
Chu Thành cẩn thận quan sát sắc mặt Thịnh Dao, lựa chọn từ ngữ cẩn thận, dù sao đây cũng chỉ là phỏng đoán của mình, cậu ấy sợ mình còn chưa nói xong, suy nghĩ của Thịnh Dao đã bay xa đi đâu luôn rồi.
Thịnh Dao khẽ vỗ vào má mình, sợ mình thật sự sẽ thuận theo lời cậu ấy mà nghĩ đến những thứ linh tinh đó.
"Có đáng tin không vậy?"
Cô không dám chắc hỏi: "Sao tớ đột nhiên cảm thấy cậu có khuynh hướng chống đối xã hội thế, đừng để lúc người chưa về được, đã tự làm nổ chết cả hai đứa."
"Có khả năng nào..."
Chu Thành vẫy tay trước mặt Thịnh Dao ngắt lời cô: "Người chống đối xã hội là cậu, còn tớ chỉ là tớ trong tưởng tượng của cậu thôi."
Cũng đúng thật.
Thịnh Dao im lặng, góc độ này, quả thực cô chưa bao giờ nghĩ tới.
Chẳng trách cô luôn cảm thấy Chu Thành không giống người sẽ đề xuất một kế hoạch không đáng tin cậy như vậy, hóa ra từ đầu đến cuối cô vẫn đang tự thảo luận với chính mình.
"San phẳng bằng bạo lực không được."
Tạm thời Thịnh Dao không muốn thảo luận vấn đề Chu Thành là thật hay giả, trước tiên phủ nhận phương án sau.
"Cho dù tớ không chủ động đi hủy diệt thế giới, với tốc độ của zombie và quái vật, mấy tiếng còn lại cũng đủ để chúng hủy diệt loài người rồi."
Chu Thành nghe xong cũng cảm thấy có lý, nên nói tiếp: "Vậy cậu thử tĩnh tâm trước xem sao."
Cũng chỉ có thể liều một phen, Thịnh Dao gật đầu.
Chỉ trong nháy mắt, đống đổ nát của cửa hàng tiện lợi trước mắt họ bỗng biến thành một ngôi chùa, Thịnh Dao đi vào trước, ngồi khoanh chân trên một cái bồ đoàn trong chùa.
Chu Thành có chút cạn lời nhìn Đại Hùng Bảo Điện vừa mọc từ mặt đất lên.
Đúng là học sinh dốt lắm đồ nghề...
Nhưng cậu ấy cũng chỉ có thể lắc đầu, bất lực đi theo Thịnh Dao vào trong, dùng bồ đoàn ghép thành một khoảng trống rồi cũng ngồi nghỉ tại chỗ.
Đêm qua cậu ấy đọc tài liệu quá muộn, vừa yên tĩnh một chút cơn buồn ngủ đã ập đến khiến cậu ấy không mở nổi mắt, chẳng bao lâu sau đã dựa vào tường ngủ thiếp đi bên cạnh Thịnh Dao.
...
Chu Thành bị người ta chọc cho tỉnh.
Cậu ấy chỉ chợp mắt một lúc, cộng lại chắc chưa đến nửa tiếng.
Vừa mở mắt ra, đại điện vốn trống trải đã đứng đầy người:
Thủy thủ Mặt Trăng đang thảo luận về sản phẩm trang điểm mới nhất với Hoa Mộc Lan, Conan đang thảo luận về cách phá án với Harry Potter.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)