Những sợi tóc lẽ ra phải dính ở đáy tô thế mà lại thực sự biến mất hết, thay vào đó là một phần Malatang hoàn toàn bình thường.
Bên dưới quả trứng ốp la ngập trong nước dùng là tất cả những món cô đã chọn trên điện thoại, không khác gì những phần Malatang Thịnh Dao từng ăn.
Quả nhiên.
Mặc dù không thể ăn Malatang được nữa, nhưng cuối cùng cũng có chút tiến triển.
Đây cũng là hiểu biết duy nhất của cô về thế giới này cho đến nay.
Thịnh Dao giơ cuốn sổ ban nãy lên, bây giờ có thể dựa vào điều này để xác định cô thật sự vẫn còn ở trong thang máy.
Nhưng, lối ra ở đâu?
Thịnh Dao lại nằm dài trên chiếc giường nhỏ của mình, cầm gói khoai tây chiên còn dang dở từ sáng, tuy thứ này không giúp no bụng lắm, nhưng có còn hơn không.
Cô nhìn chằm chằm vào gói khoai tây, cố gắng không để trong đầu nảy sinh những ý nghĩ kỳ quái, vơ một nắm lớn nhét vào miệng.
Cô phải giải quyết nhanh gọn, để phòng mình lại nghĩ ra thứ gì đó kinh tởm.
Nhưng con người vốn không thể kiểm soát được suy nghĩ của mình.
Khoai tây chiên còn chưa ăn xong, trước mặt Thịnh Dao đã đột ngột xuất hiện hai con zombie.
Ai mà ngờ được cô chỉ vì một búi tóc mà đột nhiên nghĩ đến hai bộ phim zombie đã xem cùng Chu Thành trước đây chứ!!!
Thịnh Dao cảm thấy sau khi mình thông suốt được quy luật đó, những thứ trong đầu cô hiện thực hóa ngày càng nhanh, dường như chỉ cần cô thoáng có một ý nghĩ, thứ đó sẽ lập tức xuất hiện trước mắt cô.
"Thịnh Dao, sao tớ lại đột nhiên ở nhà cậu thế này?"
Thịnh Dao vừa bắt đầu suy nghĩ cách xử lý hai con zombie đang lượn lờ trong nhà, sau lưng lại vang lên giọng nói quen thuộc.
Sao mình lại mang cả Chu Thành đến đây rồi!!!
Thịnh Dao thầm nghĩ may mà hai con zombie kia không ăn thịt người, vừa chuẩn bị thảo luận giải pháp với Chu Thành, đã thấy hai con zombie quay đầu lại, nhe nanh múa vuốt lao tới.
Căn phòng bốn mươi mét vuông này làm sao chịu nổi sự giày vò như vậy!
Thịnh Dao khẽ né người, chai lọ trong nhà vỡ tan tành, lẫn với những dấu chân máu của chúng khiến căn nhà trở nên hỗn loạn.
Thịnh Dao ôm trán, cô chỉ muốn tự tát mình một cái, để chấm dứt những suy nghĩ kỳ quái trong đầu.
"Thịnh Dao, đây là..."
Chu Thành còn chưa kịp hỏi, Thịnh Dao đã kéo tay áo cậu ấy chạy như bay xuống cầu thang.
"Rốt cuộc có chuyện gì vậy?" Chu Thành thở hổn hển hỏi, đầu óc cậu ấy bị Thịnh Dao làm cho rối tung, cậu ấy đâu phải sinh viên thể thao, bao năm chôn mình trong phòng thí nghiệm đã khiến cậu ấy gần như mất hết khả năng vận động.
"Thứ đó là gì? Zombie? Tại sao tớ lại xuyên không từ thư viện đến đây?"
Chu Thành hỏi một lèo rất nhiều câu, nhưng đáp lại cậu ấy chỉ có sự im lặng đến đáng sợ của Thịnh Dao, và một ánh mắt vô cùng kỳ lạ.
Hy vọng Chu Thành này cũng thông minh như Chu Thành ngoài đời thực.
Mặc dù hai người cùng lớn lên trong một cô nhi viện, nhưng đầu óc lại khác nhau một trời một vực.
Từ nhỏ Thịnh Dao cứ nhìn thấy những chữ chi chít như kiến trên sách là buồn ngủ, may mà giáo viên thể dục cấp hai của cô có mắt nhìn người, sớm đã để cô chọn con đường thể thao, giúp cô dùng thân phận học sinh năng khiếu thể thao tiếp tục học cùng trường cấp ba với Chu Thành.
Có điều ở trường cấp ba, Chu Thành học lớp 1, còn cô ở lớp 15 có thành tích văn hóa kém nhất.
Lên đại học, Đại học X mà Thịnh Dao thi đỗ và Đại học Q mà Chu Thành được tuyển thẳng chỉ cách nhau một bức tường, nên lúc hai người rảnh rỗi lại lén lút ra ngoài ăn cơm như hồi nhỏ.
Bao nhiêu năm qua, có lẽ Chu Thành là người duy nhất Thịnh Dao có thể gọi là bạn.
Hay nói đúng hơn, là người thân.
"Cậu nói là, thế giới hiện tại này là do cậu tưởng tượng ra?"
Cô kể lại những chuyện xảy ra trong thang máy, cậu ấy nhíu mày hỏi.
Mặc dù Thịnh Dao cũng cảm thấy nghe có vẻ quá hoang đường, nhưng vẫn miễn cưỡng gật đầu: "Hai con zombie kia và cậu chính là bằng chứng tốt nhất."
Chu Thành không biết có tin hay không, ngẩng lên nhìn đồng hồ của mình: "Vậy thì cậu chỉ còn hơn sáu tiếng nữa thôi."
"Có lẽ còn ít hơn..." Thịnh Dao bất lực chỉ vào TV sau lưng Chu Thành, trên TV đang phát tin tức về việc phát hiện hươu zombie đột biến.
Hai người nhìn nhau, Thịnh Dao xấu hổ cúi đầu, ai bảo tuần trước cô vừa xem lại Chuyến Tàu Sinh Tử chứ, có những thứ cô cũng không thể kiểm soát được.
"Cậu có thể nghĩ đến thứ gì tốt đẹp hơn không? Ví dụ như siêu anh hùng chẳng hạn?"
Chu Thành bất lực lắc đầu, vừa định thở dài một tiếng, sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng "bụp".
Cậu ấy quay lại tìm nguồn phát ra âm thanh, lại thấy một Ultraman cao một mét tám đang đối mặt với họ, giơ hai tay lên chuẩn bị phóng tia X.
"Thịnh Dao!!!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)