Trên tài liệu ghi nghề nghiệp của ông cụ đó là xem bói, nói khó nghe hơn một chút thì là một gã lừa đảo.
Mấy năm trước bé Đầu Gỗ sống với ông cụ ấy ở phía bắc, về sau con bé thi đỗ đại học ở Khánh Thành, nên hai ông cháu mới chuyển tới đây, nhưng ông cụ ấy vừa mới qua đời cách đây không lâu.
Do thời gian quá ngắn nên thư ký Vương chưa kịp điều tra tài liệu liên quan đến ông cụ, chỉ có thể chắc chắn một điều là Liễu Mộc Mộc tự tìm đến, chứ không phải do có người xúi giục.
Đối với ông ta mà nói, thế là đã đủ rồi.
Ông ta nghĩ, đợi con bé "hoàn lương" rồi sẽ dẫn về nhà để bà Khương Lệ dạy dỗ lại, sửa bớt mấy cái tật đáng xấu hổ kia đi. Dù sao cũng là con gái của Đổng Chính Hào ông, không thể khiến ông ta mất mặt được.
Liễu Mộc Mộc mới chỉ kịp liếc nhìn một cái, thì người bị thương đã nhanh chóng được các nhân viên cứu hộ đẩy vào trong, để lại đằng sau mùi máu tanh nồng nặc.
Ông Đổng Chính Hào đang đi đằng trước, đột nhiên khựng lại, vội vội vàng vàng dặn dò con gái: "Con ở đây đợi, bố đi ra đây một lát."
Dứt lời, ông ta quả quyết sải bước vào trong đại sảnh.
Liễu Mộc Mộc không hề tò mò vì hành động đột ngột đó của ông ta, có lẽ ông Đổng Chính Hào quen người bị thương vừa được khiêng vào.
Cô đi tới chỗ bồn hoa gần đấy ngồi xuống, qua một lúc mới nhớ ra điều gì đó, liền móc từ trong túi ra ba đồng xu kim loại, chắp hai tay lại lắc lắc mấy lần, sau đó xòe ra.
Liễu Mộc Mộc thản nhiên nghịch nghịch ba đồng xu trong lòng bàn tay, cô xếp chúng lại thành một hàng, ngắm nhìn một lúc, tự mình nói với mình: "1414 à? Số này không được may mắn cho lắm. Xem ra bà nội yêu quý của mình, không sống qua nổi đêm nay rồi."
Tầm nửa tiếng sau, ông Đổng Chính Hào mới từ trong đại sảnh cấp cứu đi ra, vừa đảo mắt tìm đã thấy Liễu Mộc Mộc đang ngồi co mình bên cạnh bồn hoa.
Con nhóc đang nghịch mấy đồng xu trong tay, hình như đang đếm tiền thì phải, ông ta ngẫm nghĩ một thoáng, rồi móc ví lấy ra mấy trăm đồng.
Trước mắt thình lình xuất hiện một xấp tiền giấy, khiến Liễu Mộc Mộc ngơ ngác ngẩng đầu lên, liền chạm phải ánh mắt có chút thương hại của ông Đổng Chính Hào.
Ông ta còn nói với cô: "Trời nóng quá, cầm lấy tiền đi mua mấy que kem đi."
Liễu Mộc Mộc đột nhiên hiểu ra, cầm lấy xấp tiền, nở nụ cười ngọt ngào với ông Đổng Chính Hào: "Cám ơn bố."
Nói xong cô chạy đến cửa hàng bên đường mua một chai nước lạnh và một que kem, cô đưa chai nước cho ông Đổng Chính Hào, còn mình thì gặm kem.
Hai người một trước một sau đi về phía tòa nhà bệnh viện, vào trong thang máy đi thẳng một lèo đến tầng 14 rồi dừng lại.
Lúc ông Đổng Chính Hào dẫn Liễu Mộc Mộc bước vào phòng bệnh 1414, thì bà cụ Vương Quế Hương vừa mới tỉnh dậy sau giấc ngủ mê man. Mở mắt ra con trai thì không thấy đâu, con dâu thì đang ngồi cạnh bức tường như một khúc gỗ, lập tức cơn giận từ đâu bốc lên.
Bà cụ khó khăn giơ tay lên, gạt đổ cốc giữ nhiệt đặt trên nóc tủ cạnh giường bệnh xuống đất.
"Choang" một tiếng, xen với đó là tiếng kêu rên, khiến cho bà Khương Lệ đang ngủ gà ngủ gật lập tức choàng tỉnh.
Bà ta vừa mới đứng lên thì nhìn thấy cửa phòng bệnh bị đẩy ra, ông Đổng Chính Hào xuất hiện ở bên ngoài.
Trong lòng bà ta thầm than, thôi xong rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)