"Mẹ, mẹ làm sao vậy?"
Ông Đổng Chính Hào nhìn thấy cốc giữ nhiệt nằm lăn lóc dưới đất, nước văng tung tóe, mẹ mình thì không ngừng rên rỉ, cuống quýt xông đến.
Bà cụ Vương Quế Hương vừa hấm hứ vừa mách tội với con trai: "Chỉ là mẹ thấy hơi khát, muốn uống nước thôi. Nhưng nhìn thấy vợ con đang ngủ, nên không muốn gọi nó, con đừng mắng vợ."
Câu này mẹ ông đã nói hàng trăm, hàng nghìn lần rồi, nếu là trước kia, khi nghe thấy mẹ mình nói thế, ông Đổng Chính Hào chắc chắn sẽ dùng giọng điệu lấy lòng để mắng bà Khương Lệ vài câu dỗ cho mẹ vui, nhưng lúc này còn có chuyện quan trọng hơn, nên ông không đáp lại lời bà cụ.
Trái lại, ông ta nở nụ cười tươi rói, nói với mẹ: "Mẹ, con có một tin tốt muốn nói với mẹ."
Nghe đến cái tên bé Đầu Gỗ, trái tim bà Khương Lệ thắt cả lại, đợi đến khi nhìn thấy cô gái trẻ tuổi xuất hiện ở trước cửa, thì lập tức trái tim bà chìm xuống tận đáy.
Liễu Mộc Mộc không nhìn đến bà Khương Lệ, cô đi thẳng về phía giường bệnh của bà cụ Vương Quế Hương.
Lúc ấy ông Đổng Chính Hào mới để ý đến trong tay cô vẫn đang cầm que kem ăn dở, ông ta lập tức cau mày tỏ vẻ không vui, nhưng không nói gì.
Liễu Mộc Mộc cúi người xuống nở nụ cười ngọt ngào với bà cụ đang nằm trên giường: "Nghe bố kể trong lòng bà nội vẫn luôn nhớ đến cháu, nên bé Đầu Gỗ quay về thăm bà đây, bà có ngạc nhiên không, có vui mừng không?"
Không biết kinh ngạc được đến đâu, chứ kinh hãi thì chắc chắn rồi.
Thoáng nhìn khuôn mặt giống hệt với con dâu cũ, bà cụ Vương Quế Hương không còn cảm thấy chút nghi ngờ nào nữa, hô hấp nghẹn lại, hai mắt trợn trừng.
Trong lúc ông Đổng Chính Hào và bà Khương Lệ lao ra ngoài cửa hét gọi bác sĩ, thì Liễu Mộc Mộc đứng thẳng người dậy, nhìn bà cụ đang nằm trên giường bệnh leo lét như ngọn đèn trước gió.
Lúc tới, nghe bố cô kể bà nội nói với tất cả mọi người rằng nếu không tìm thấy cháu gái thì có chết cũng không nhắm mắt, giờ chắc là bà cụ đã có thể yên lòng nhắm mắt xuôi tay được rồi.
Bác sĩ và y tá rất nhanh đã xông vào phòng, đẩy bà cụ đến phòng cấp cứu.
Bên ngoài phòng cấp cứu, bà Khương Lệ và Liễu Mộc Mộc ngồi ở hai đầu trái phải của dãy ghế, ông Đổng Chính Hào đi đi lại lại với vẻ mặt bồn chồn lo lắng.
Mỗi lần nhìn thấy Liễu Mộc Mộc vẫn đang ăn kem, là lửa giận trong lòng ông ta lại bốc lên ngùn ngụt.
Vừa lo lắng cho sống chết của mẹ mình, vừa giận bản thân đã biết sức khỏe của mẹ không chịu nổi kích thích, sao còn dẫn con nhóc Đầu Gỗ tới đây.
Nghĩ thế ông lại không nhịn được đổ tội lên đầu Liễu Mộc Mộc, sớm không tìm tới, muộn không tìm tới, lại cứ chọn đúng lúc này. Trước đây mẹ ông thường mắng con bé là đồ sao chổi, giờ ngẫm lại mới thấy chẳng sai chút nào!
Vốn dĩ bà Khương Lệ còn đang lo lắng ông Đổng Chính Hào đột nhiên tìm thấy con gái thì sẽ ảnh hưởng đến mình, nhưng giờ xem ra bà ta đã nghĩ quá nhiều rồi.
Dựa vào tính cách của ông Đổng nhà bà, cháu gái vừa mới gặp mặt lần đầu tiên đã khiến bà nội "tức chết", thì sợ là từ nay về sau sẽ bị đuổi thẳng cổ, càng đừng nói đến việc nhận người thân.
Một lúc sau, có một vị bác sĩ bước ra từ phòng cấp cứu, ông Đổng Chính Hào vội vàng lao tới.
Nhưng ông Đổng Chính Hào còn chưa kịp nói gì, thì vị bác sĩ đã lắc lắc đầu với ông ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)