Ông Đổng Chính Hào sững sờ, chân đứng không vững, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra đằng sau, may mà bác sĩ đã kịp thời đỡ lấy.
Bà Khương Lệ cũng vội vàng chạy tới dìu chồng, vẻ mặt cũng vô cùng buồn bã. Ông Đổng Chính Hào đứng thất thần một lúc, sau đó đột nhiên òa khóc nức nở.
Liễu Mộc Mộc chỉ ngồi im một bên nhìn bọn họ gào khóc, như thể mọi thứ không liên quan gì đến cô.
"Ông đừng buồn, mẹ cũng coi như sống thọ lắm rồi." Bà Khương Lệ vừa vỗ lưng ông Đổng Chính Hào, vừa an ủi chồng.
Không nhắc đến còn đỡ, vừa nhắc tới là ông Đổng Chính Hào liền nhớ đến Liễu Mộc Mộc.
Một đứa con gái vừa mới nhận về, sao có thể yêu thương gần gũi hơn người mẹ ruột đã nuôi nấng ông ta từ nhỏ được?
Không cần biết rốt cuộc mẹ ông ta đã chịu phải sự kích thích gì, theo ông thấy đều là do con nhỏ Liễu Mộc Mộc kia gây nên!
Ông ta quay đầu lại, hung dữ trừng mắt lườm Liễu Mộc Mộc.
Liễu Mộc Mộc không hề sợ hãi trước ánh mắt hung dữ đó của ông ta, thậm chí còn nhìn ngược lại bằng khuôn mặt ngây thơ vô tội của mình.
Cũng may là ông Đổng Chính Hào vẫn giữ được chút lý trí, không nói những lời quá khó nghe, chỉ lạnh lùng bảo Liễu Mộc Mộc: "Con quay về trước đi."
Ai ngờ Liễu Mộc Mộc lại lắc đầu từ chối, cô nói: "Bà nội đã không còn, thân là cháu gái của bà, theo lý mà nói con phải đưa tiễn bà đoạn đường cuối cùng mới phải."
Câu nói này khiến bà Khương Lệ không nhịn được quan sát Liễu Mộc Mộc thêm một lúc, trong lòng cười khẩy, da mặt con bé này cũng dày thật đấy, đáng tiếc là đầu óc lại hơi rỗng.
Thái độ của ông Đổng Chính Hào đã quá rõ ràng rồi, vậy mà nó còn định ở lại gây rối à?
Chắc là biết bố ruột mình giàu có, nên cắn chặt không chịu nhả đây mà, đáng tiếc lực cắn mạnh quá lố rồi.
"Không cần mày phải đưa tiễn!" Cuối cùng cơn giận trong lòng ông Đổng Chính Hào đã bùng phát, giọng nói cũng trở nên cao hơn: "Giờ mày biến khỏi đây ngay cho tao."
Liễu Mộc Mộc vẫn ngồi im, lắc lắc đầu nhìn ông ta.
Cuối cùng thái độ của cô đã chọc giận ông Đổng Chính Hào, ông ta không quan tâm đến việc ở đây vẫn còn người ngoài, xẵng giọng quát Liễu Mộc Mộc: "Nếu không phải tại mày, thì mẹ tao sẽ không chết! Đáng lẽ hồi đầu tao không nên nghe theo lời mẹ, kiên quyết đưa mày về để mẹ gặp mặt! Mày đúng là đồ sao chổi."
Bị mắng nhưng Liễu Mộc Mộc không hề tức giận, ngược lại cười hỏi: "Thay vì giận con vì đã chọc tức khiến bà nội qua đời, chi bằng bố nên hỏi bà nội xem, hồi đầu khi bán con với giá một nghìn tệ cho người ta, có từng nằm mơ thấy ác mộng không? Có biết rồi sẽ có một ngày con quay trở về không?"
"Cái... Cái gì?" Miệng ông Đổng Chính Hào há hốc nhưng mãi vẫn không thốt nên lời, nhìn không khác gì một con ếch câm, thoạt trông có hơi buồn cười.
Vì lo tổ chức tang lễ cho mẹ mà ông Đổng Chính Hào bận rộn suốt ba ngày trời, người gầy rộc cả đi, sụt đâu đó cỡ một hai cân, trông vừa mệt mỏi vừa tiều tụy.
Sáng ngày thứ tư, ông ta hẹn Liễu Mộc Mộc ra ngoài, hai bố con gặp nhau ở một nhà hàng. Trong căn phòng được đặt trước kê một chiếc bàn xoay cực lớn, hai người ngồi đối diện nhau, bầu không khí toát lên vẻ đàm phán rất rõ ràng.
Lần gặp lại đứa con gái lớn này của mình, tâm trạng ông Đổng Chính Hào phức tạp hơn lần trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)