Tuy rằng việc mẹ ông ta làm không phải chuyện tử tế gì, nhưng cho dù thế nào thì bà cụ vẫn là mẹ ruột của ông ta, huống hồ người đã không còn trên đời nữa rồi.
"Hôm nay bố hẹn con ra đây, là muốn nói về chuyện xảy ra mấy hôm trước." Lời nói của ông Đổng Chính Hào có hơi gượng gạo, thái độ giống như đang nói chuyện với nhân viên hơn là nói chuyện với con cái.
Chút tình thân ít ỏi của ông ta với Liễu Mộc Mộc đã mất sạch lúc hai người trở mặt với nhau hôm ở trong bệnh viện rồi.
Liễu Mộc Mộc yên lặng ngồi trên ghế, chớp chớp đôi mắt hạnh nhìn ông ta, đợi ông ta nói tiếp.
"Bố biết trong lòng con nhất định vẫn còn oán hận chúng ta, nhưng bà nội con đã không còn nữa, người chết như đèn đã tắt, con vẫn còn trẻ, không nhất thiết phải giữ mãi chuyện này trong lòng."
Liễu Mộc Mộc đáp luôn: "Bố hiểu nhầm rồi, con thật sự tới chỉ để đưa tiễn bà nội đoạn đường cuối cùng mà thôi, nếu con thật sự giữ mãi chuyện này trong lòng, thì sao giờ mới tới tìm."
Nghe thì có vẻ hay đấy, nhưng đáng tiếc là ông Đổng Chính Hào không dám tin.
Đứa con gái này của ông ta mới nhìn thì thấy ngây thơ vô hại, ngay cả ông cũng bị qua mặt, nhưng cuối cùng lại xuống tay rất tàn nhẫn. Ông ta sẽ không mắc phải một sai lầm tương tự đến hai lần đâu.
Nhìn thái độ nói chuyện ngang ngạnh của con bé, ông ta biết có nói tiếp cũng vô dụng. Trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng ông Đổng Chính Hào lôi ra một tập văn kiện và một cây bút đã chuẩn bị sẵn từ trước, đặt tất cả lên bàn, xoay đến trước mặt Liễu Mộc Mộc.
"Đây là một hợp đồng đền bù, trong đó gồm một căn nhà ở trung tâm thành phố, và một cửa hàng, giá thị trường là hơn ba triệu tệ, chỉ cần con ký vào đây thì tất cả đều thuộc về con."
Liễu Mộc Mộc cầm bản hợp đồng lên mở ra xem, khuôn mặt lộ ra vẻ kinh ngạc: "Tặng không hai căn nhà, còn có chuyện tốt thế này cơ à?"
Biểu cảm của ông Đổng Chính Hào vẫn không hề thay đổi, đợi cô đọc tiếp.
Liễu Mộc Mộc lật hợp đồng sang trang tiếp theo, cô nghiêng nghiêng đầu, ló ra khỏi bản hợp đồng hỏi: "Không cho phép nói với người khác mối quan hệ bố con của hai người chúng ta?"
"Mối quan hệ giữa chúng ta không thích hợp cho người ngoài biết."
"Tức là bố không định thừa nhận con?" Liễu Mộc Mộc nói thẳng vào điểm mấu chốt.
Ông Đổng Chính Hào không quen với kiểu nói chuyện huỵch toẹt không giữ kẽ gì như thế này, khẽ ho khan một tiếng, uyển chuyển nói: "Chỉ là bình thường không cần thiết phải qua lại với nhau thôi, nếu sau này con cần gì, có thể tới tìm bố."
"À..."
Nhìn dáng vẻ suy tư của cô, biểu cảm trên mặt ông Đổng Chính Hào thả lỏng đôi chút.
Suy cho cùng cũng là con gái của ông ta, đương nhiên ông ta không thể giở những thủ đoạn đối phó với đối thủ trên thương trường lên con bé. Đồ cho đi không thể lấy lại được, nhưng đó là tất cả những gì ông ta có thể cho.
"Không phải thế, nếu như ký vào những thứ này thì con không thể sống cùng với bố được."
Ông Đổng Chính Hào cau mày: "Ý con là sao?"
Liễu Mộc Mộc đặt bản hợp đồng xuống, nở nụ cười tươi tắn với ông ta: "Con định dọn đến sống chung với bố."
Quan sát thấy cô dường như không phải đang đùa, ông Đổng Chính Hào sầm mặt xuống nói: "Cho dù không ký, con cũng không thể ở trong nhà của bố được."
Sau khi khiến mẹ ông ta "tức chết", thì dù có thế nào đi chăng nữa ông Đổng Chính Hào cũng sẽ không đón Liễu Mộc Mộc về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)