Liễu Mộc Mộc thở dài, một tay chống cằm, có chút tiếc nuối nói: "Vậy con chỉ đành nói với người khác rằng bố con không cần con, nên mới dặn dò bà nội bán con đi."
Ông Đổng Chính Hào nổi cáu cười gằn: "Cảnh sát sẽ không bao giờ tin những lời này đâu, con cũng không có bằng chứng."
"Cảnh sát có thể điều tra ra chân tướng hay không, không quan trọng, nhưng sẽ có rất nhiều phương tiện truyền thông trên mạng sẵn sàng đăng những tin tức nóng hổi kiểu như: Một doanh nhân giàu có họ Đổng ở Khánh Thành trọng nam khinh nữ, thông đồng với mẹ ruột mình bán con gái mới sinh cho bọn buôn người. Hai mươi năm sau cô con gái ruột tìm về nhận bố." Khóe miệng Liễu Mộc Mộc cong lên: “Có phải nghe rất thú vị không?"
Nhìn sắc mặt tái mét của ông Đổng Chính Hào, Liễu Mộc Mộc lại tiếp tục: "Bố có thể không nhận con, nhưng các chú cảnh sát lại có thể chứng minh chúng ta là bố con ruột. Bố đoán xem đến lúc ấy các chú ấy sẽ tin lời con hay tin lời bố."
Liễu Mộc Mộc nghe thấy tiếng nghiến răng kèn kẹt của ông Đổng Chính Hào.
Cô còn tốt bụng khuyên: "Nghĩ thoáng lên đi bố, không phải chỉ nuôi thêm một đứa con gái thôi sao. Con gái là áo bông nhỏ thân thiết bên cạnh mình mà, dù sao cũng tốt hơn là bị người ta chỉ thẳng vào mặt mắng bố không phải là người. Bố cứ nghĩ thật kỹ đi, có phải nuôi con gái lời hơn hẳn không?"
Ông Đổng Chính Hào tức đến nỗi thở phì phò: "... Được lắm, nếu con muốn theo bố về nhà cũng được thôi, nhưng sau này bố sẽ không cho con thứ gì hết."
...
Tang lễ của mẹ chồng cuối cùng cũng kết thúc, từ sáng sớm tâm trạng của bà Khương Lệ đã rất tốt, vừa ngâm nga một bài hát vừa đi xuống tầng.
Trong phòng khách ở tầng một, con gái bà, Đổng Duyệt, đang xem phim. Con trai nằm nghiêng trên sofa chơi điện tử, âm thanh của trò chơi được chỉnh rất to.
Bà Khương Lệ liếc nhìn một cái, không thấy bóng dáng ông Đổng Chính Hào đâu, nên tiện miệng hỏi một câu: "Đổng Duyệt, bố con đâu?"
"Ăn cơm xong bố ra ngoài gặp chị cả rồi ạ."
Vừa mới dứt lời, thằng nhãi Đổng Kỳ đã đạp một phát rất mạnh vào eo chị gái nó: "Chị bị điên à, tự dưng nhận vơ họ hàng thân thiết làm gì, chị cả ở đâu ra?"
Bà Khương Lệ coi như không nhìn thấy hành động của con trai, bà ta đi tới sofa xoa xoa đầu nó, trừng mắt lườm con gái: "Tiểu Kỳ nói đúng đấy, sau này nói năng phải chú ý vào."
Đổng Duyệt cụp mắt xuống, thò tay ra xoa xoa chỗ eo vừa bị đá, không dám hé răng nói câu nào.
Tâm trạng tuyệt vời của bà Khương Lệ kéo dài mãi cho đến khi ông Đổng Chính Hào dẫn Liễu Mộc Mộc về nhà mới chấm dứt.
Bà ta ngỡ tưởng rằng mình đã rất hiểu chồng rồi, nhưng có nằm mơ cũng không ngờ được rằng sau khi trải qua chuyện ở trong bệnh viện, ông Đổng Chính Hào vẫn đón con bé đó về nhà!
Ông Đổng Chính Hào không giải thích gì nhiều, chỉ sầm mặt nói với bà Khương Lệ: "Sau này con bé sẽ sống cùng với chúng ta, bà dọn dẹp một căn phòng cho nó đi."
Mọi việc trong nhà đều do ông Đổng Chính Hào quyết định, xưa giờ không cho phép người khác nghi ngờ. Cho dù bà Khương Lệ có tức đến bầm gan tím ruột, cũng chỉ có thể nuốt cục tức này xuống, cố nặn ra bộ mặt tươi cười vâng lời chồng.
Bà ta quan sát Liễu Mộc Mộc đang xách vali một lượt từ trên xuống dưới, trong lòng rất muốn biết con nhỏ này đã dùng thủ đoạn gì để lay chuyển ông Đổng Chính Hào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)