"Trên tầng vừa hay cũng đang còn một căn phòng trống, lên đó xem thử trước nhé." Lúc xoay người đi, khóe miệng bà Khương Lệ nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
Không sao, nếu nó đã muốn vào ở nhà này thì cứ vào, sau này đừng hối hận là được.
Ông Đổng Chính Hào tiện miệng đáp "Ờ", sau đó quét ánh mắt nhìn xung quanh, nói với thằng con trai đang nằm trên sofa: "Đổng Kỳ, xách hành lý lên tầng giúp chị cả con đi."
Đổng Kỳ ngồi dậy, nhìn bố nó, sau đó nhấc người khỏi sofa đi đến chỗ hai người phụ nữ, xách cái vali không tính là quá to của Liễu Mộc Mộc lên.
Đổng Kỳ năm nay mười sáu tuổi, cao một mét bảy mươi lăm, vóc dáng cũng khá lực lưỡng, xách cái vali nhẹ bẫng, đi theo bà Khương Lệ đi lên tầng.
"Lên xem thử phòng ốc thế nào, nếu muốn thay đổi thứ gì thì nói với dì Khương con." Ông Đổng Chính Hào nói.
Liễu Mộc Mộc vâng lời đi theo sau.
Khi còn cách mấy bậc thang nữa là lên đến tầng hai, thì đột nhiên Đổng Kỳ quay phắt người lại, khuôn mặt lộ ra nụ cười độc ác, nó quăng luôn cái vali trong tay về phía Liễu Mộc Mộc.
Nhưng giống như Liễu Mộc Mộc đã biết từ trước, cô nghiêng người, cái vali sượt qua người cô rơi xuống tầng. Cái vali ấy vốn dĩ đã chẳng phải loại nồi đồng cối đá gì cho cam, lập tức vỡ làm đôi, quần áo và sách vở bên trong văng tung tóe ra sàn nhà.
Bà Khương Lệ đi trước đang đứng ở tầng hai, nhìn từ trên xuống dưới với vẻ trịnh thượng, thấy cảnh tượng ấy cũng chỉ buông một câu nhẹ tênh với Đổng Kỳ: "Sao lại bất cẩn như vậy hả?"
Ông Đổng Chính Hào cũng nhìn thấy, nhưng không nói gì.
Đổng Kỳ có chút thất vọng bĩu bĩu môi, nói với Liễu Mộc Mộc: "Xin lỗi, lỡ tay."
Liễu Mộc Mộc mỉm cười với thằng nhãi nói: "Không sao."
Không thấy ai có ý định thu dọn vali bị rơi vỡ hộ mình, nên Liễu Mộc Mộc chỉ đành đi xuống, nhặt nhạnh đồ đạc vương vãi trên đất lại.
Trong khi Đổng Kỳ dợm bước đi lên tầng, thì lại nghe thấy Liễu Mộc Mộc đang mải dọn dẹp đồ đạc nói chuyện với nó: "Chị thấy mặt em trai hơi xanh đấy, rõ ràng là bị tổn hại âm đức rồi. Sau này định đi đâu tốt nhất là bước bằng chân trái trước, nếu không dễ ngã gãy chân lắm."
"Mẹ kiếp, mày chán sống rồi à?" Hai mắt Đổng Kỳ long lên sòng sọc, quay người định lao xuống tìm cô tính sổ, kết quả trượt chân, cả người lăn lông lốc xuống dưới tầng.
Nếu cứ rơi thẳng xuống thì lại không sao, nhưng đằng này cầu thang nhà họ Đổng lại là cầu thang xoắn ốc. Chân trái của thằng nhãi này mắc vào lan can bên cạnh, chỉ kịp nghe thấy một tiếng rắc vang lên, sau đó là tiếng kêu thảm thiết của Đổng Kỳ.
Liễu Mộc Mộc ngẩng đầu lên nhìn Đổng Kỳ đang nằm vật ra trên cầu thang, tủm tỉm cười: "Ây da, gãy chân rồi."
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến nỗi hai người lớn đang ở trong phòng không kịp hiểu xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Trước khi được xe cứu thương đưa đi, Đổng Kỳ vẫn vừa la hét vừa chỉ tay vào Liễu Mộc Mộc, miệng gào lên mách: "Bố đuổi nó đi đi, là nó khiến con bị gãy chân!!!"
Nghe Đổng Kỳ nói vậy, các nhân viên y tế đi theo xe cấp cứu liếc nhìn Liễu Mộc Mộc, rồi quay sang hỏi ông Đổng Chính Hào: "Vết thương ở chân của người bị thương không phải sự cố ngoài ý muốn à? Có cần chúng tôi báo cảnh sát giúp ông không?"
Khuôn mặt ông Đổng Chính Hào đen sì: "Là sự cố ngoài ý muốn thôi, do nó tự ngã đấy."
Và thế là ông ta và bà Khương Lệ bất lực trơ mắt nhìn con trai tự làm gãy chân mình, chỉ chưa đầy năm phút kể từ lúc Liễu Mộc Mộc nói thằng bé sẽ bị ngã gãy chân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)