Năm xưa vợ cũ của ông ta là người đẹp nức tiếng làng trên xóm dưới, ông đã phải tốn rất nhiều công sức mới cưới được bà. Cuộc sống sau hôn nhân cũng đã từng rất ngọt ngào, nhưng phần nhiều vẫn là khác biệt.
Về sau chuyện giữa ông ta và bà Khương Lệ bị phát hiện, lúc chia tay ầm ĩ xấu hổ vô cùng, suốt những năm sau này cũng không hề nghe thấy tin tức gì của bà ấy.
Nhưng nhan sắc của vợ cũ, ông Đổng Chính Hào vẫn chưa bao giờ quên.
Cho dù không xét nghiệm DNA, ông cũng dám khẳng định rằng cô gái này chính là con gái ruột của mình.
"Ơi." Ông Đổng Chính Hào sực tỉnh đáp lại lời con gái.
Suốt cả buổi sáng, dưới sự giúp đỡ của cảnh sát, hai người họ đã hoàn thành thủ tục xét nghiệm quan hệ huyết thống tại Trung tâm giám định, ngày hôm sau là đã có thể lấy được kết quả rồi.
Lúc hai đồng chí cảnh sát tiễn họ về quay trở lại đơn vị, chỉ còn trơ lại đó ông Đổng Chính Hào và Liễu Mộc Mộc.
Ông Đổng Chính Hào nhìn cô gái trẻ đang tò mò quan sát mọi thứ xung quanh, đằng hắng nói: "Có chỗ ở chưa?"
"Chưa ạ." Liễu Mộc Mộc đáp rất ngắn gọn.
"Sếp ạ?"
"Điều tra giúp tôi một người, thân thế, hoàn cảnh gia đình, bao gồm cả việc gần đây con bé tiếp xúc với ai, tất cả đều phải điều tra thật rõ ràng, chi tiết."
Hai rưỡi chiều ngày hôm sau, ông Đổng Chính Hào lại một lần nữa đến trung tâm giám định ADN, kết quả đúng như ông ta đã dự đoán, Liễu Mộc Mộc chính là cô con gái năm đó bị bắt cóc của ông.
Đột nhiên xuất hiện thêm một cô con gái lớn chừng này, khiến ông Đổng Chính Hào vẫn chưa biết nên sắp xếp cho cô thế nào.
Suy nghĩ một lúc, ông ta bèn nói với Liễu Mộc Mộc: "Dạo gần đây bà nội con bị bệnh, nên trong nhà đang lu bu lắm, tạm thời con ở khách sạn nhé."
Liễu Mộc Mộc chớp chớp mắt, hàng lông mi dài như một phiến quạt be bé phe phẩy, cô nói: "Con có thể đến thăm bà nội không?"
"Con vẫn nhớ bà nội à?"
"Đương nhiên rồi ạ." Liễu Mộc Mộc mỉm cười, để lộ ra lúm đồng tiền bên má phải: "Nhớ rất rõ là đằng khác."
"Cũng được." Nhớ tới những lời bác sĩ dặn mình mấy hôm trước, nên ông Đổng Chính Hào không từ chối lời đề nghị của Liễu Mộc Mộc.
Tình trạng của mẹ ông không tốt lắm, sợ là không cầm cự được đến hết tháng này. Trong lòng bà cụ vẫn nhớ mong đến bé Đầu Gỗ, giờ để bà cụ được tận mắt nhìn thấy con bé, cũng coi như đã hoàn thành tâm nguyện.
Còn về phần bà Khương Lệ sau khi nhìn thấy bé Đầu Gỗ sẽ có phản ứng gì, thì đại khái ông Đổng Chính Hào cũng có thể đoán ra được. Nhưng ông cũng hiểu rất rõ, bà Khương Lệ sẽ không bao giờ làm to chuyện với ông ta trước mặt người ngoài.
Hai người lên xe, tài xế lập tức chở hai bố con đến thẳng bệnh viện số 2 Khánh Thành.
Từ sau khi lên xe ông Đổng Chính Hào vẫn nhắm mắt giả vờ ngủ suốt, nhưng trên thực tế thỉnh thoảng lại he hé mắt ra liếc nhìn Liễu Mộc Mộc ngồi bên cạnh.
Con bé có vẻ chưa được nhìn thấy tài xế được thuê để lái xe bao giờ, nên liên tục lén lút nhìn trộm.
Ông Đổng Chính Hào bất giác so sánh con bé với con gái út Đổng Duyệt, cảm thấy con gái lớn ít nhiều có chút không được phóng khoáng bằng. Xem ra con gái lưu lạc ở bên ngoài không được dạy dỗ tử tế cho lắm, xét về phương diện giáo dục con cái thì bà Khương Lệ vẫn biết cách hơn.
Nhớ đến những tài liệu do thư ký Vương gửi lúc tối muộn ngày hôm qua, lông mày ông Đổng Chính Hào hơi cau lại. Đứa con gái này của ông ta không phải bị những kẻ buôn người bán cho một gia đình nào đó, mà là được một ông cụ nhận nuôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)