Thấy con trai chịu hứa với mình, bà Vương Quế Hương lại nói: "Mẹ biết việc tìm người không dễ dàng gì. Cho dù có tìm thấy, thì có lẽ mẹ cũng không sống được đến lúc đó, nhưng con không được vì thế mà đối xử tệ bạc với con bé."
Vừa nói, bà ta vừa liếc mắt nhìn bà Khương Lệ: "Bé Đầu Gỗ tốt xấu gì cũng là con gái ruột của con, tiền bạc nhà chúng ta... chắc chắn là không thể chia cho nó một xu nào. Nhưng con phải chuẩn bị của hồi môn kha khá một chút cho con bé, mua cho nó một căn nhà, coi như là gia đình mình bù đắp cho nó."
Ông Đổng Chính Hào gật gật đầu, ông ta không ôm hy vọng có thể tìm thấy được con bé, nên rất thoải mái đồng ý với những yêu cầu của mẹ mình. Mà cho dù có tìm được, thì cho có một căn nhà cũng là chuyện nằm trong tầm tay.
Đúng vào lúc ấy, đột nhiên chuông điện thoại của ông Đổng Chính Hào vang lên, ông ta lôi điện thoại ra xem thử, rồi nói với bà Vương Quế Hương: "Mẹ, con ra ngoài nghe điện thoại đã."
Bà Vương Quế Hương nghe thế liền buông tay ra, ông Đổng Chính Hào liền cầm điện thoại đi ra khỏi phòng bệnh.
"Alô?" Ông Đổng Chính Hào nghe máy nói.
"Alô, chào ông, xin hỏi ông là ông Đổng Chính Hào phải không? Chúng tôi gọi từ Cục cảnh sát thành phố Khánh Thành."
"Cục cảnh sát ư?" Ông Đổng Chính Hào lấy điện thoại ra xa, nhìn lại số điện thoại hiện trên màn hình, nghi ngờ đây là một cuộc gọi lừa đảo.
"Đúng vậy, có một cô gái tên là Liễu Mộc Mộc tới báo án, nói rằng mình là con gái ruột đã thất lạc nhiều năm của ông. Ông có thể đến Cục cảnh sát một chuyến để giải quyết không?"
Mẹ ông vừa mới nhắc đến bé Đầu Gỗ xong, giờ Cục cảnh sát lại nói đã tìm thấy người? Nếu đây không phải là thực tế, thì suýt chút nữa ông Đổng Chính Hào còn tưởng mình bị đánh cắp thông tin cá nhân.
Ông ta ngẩn người hồi lâu mới lấy lại được giọng nói của mình: "Con gái, con gái của tôi á?"
Rốt cuộc đứa trẻ đó là sao, ông phải đích thân gặp nó một lần mới biết được.
Đối với đứa con không mất công đi tìm mà lại thình lình tự xuất hiện thế này, trong lòng ông Đổng Chính Hào cảnh giác nhiều hơn là vui mừng.
Đến Cục cảnh sát thành phố, có hai đồng chí cảnh sát dẫn ông ta vào, ông ta nhanh chóng nhìn thấy cô gái tự xưng là con gái ruột của mình đang ngồi ở trong phòng chờ.
Đó là một cô gái trên dưới hai mươi tuổi, trên người mặc áo thun trắng rộng thùng thình và quần short bò. Tóc buộc cao thành búi, dây buộc tóc có đính hình con khủng long bé con con, đang nhe nanh múa vuốt.
Cô gái ngồi trên ghế, bồn chồn quay trái quay phải, nhưng không phải kiểu bồn chồn vì sắp được gặp lại bố đẻ mình.
Ông Đổng Chính Hào bước đến bên ngoài cửa phòng chờ liền dừng lại một thoáng, rồi mới giơ tay lên gõ cửa.
Người ngồi trên ghế lập tức quay phắt người lại, nhìn thẳng vào mắt ông ta.
Liễu Mộc Mộc miệng đang ngậm kẹo mút, ngẩng đầu lên nhìn về phía người đàn ông trung Nyên mặc bộ quần áo vest, dường như có thể loáng thoáng nhìn ra được nét anh tuấn hồi còn trẻ trên người ông ta, liền cất tiếng gọi: "Bố."
Thái độ thân thiết tự nhiên, không hề có chút xa lạ nào vì đã chia cách hai gần mươi năm cả.
Nhìn thấy khuôn mặt giống vợ cũ đến bảy tám phần, khiến ông Đổng Chính Hào lập tức cảm thấy sững sờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)