Nhưng biết làm thế nào được, ai bảo ông Đổng Chính Hào là một kẻ mù dở, luôn cho rằng mẹ mình làm gì cũng đúng.
Bà Khương Lệ nhẫn nhịn mẹ chồng lâu như vậy rồi, cuối cùng cũng chịu đựng được đến ngày hôm nay.
Nhìn thấy hành động của hai mẹ con ông Đổng Chính Hào, bà ta không bật cười thành tiếng đã là lịch sự hết mức có thể rồi.
Bà ta chẳng có tâm trạng đâu để nhìn cảnh hai mẹ con ông Đổng Chính Hào tình cảm sướt mướt với nhau, trong lòng bà chỉ mải tính toán xem mẹ chồng mất rồi, mình có nên đổi sang một căn nhà khác không.
Không biết vừa nãy hai mẹ con nói chuyện gì, có vẻ như cảm xúc của mẹ chồng bà có chút kích động thì phải?
Tuy bà ta chẳng muốn bận tâm đâu, nhưng vẫn đứng dậy bước nhanh đến gần bên giường hỏi: "Mẹ, mẹ làm sao vậy?"
Bà Vương Quế Hương không thèm liếc nhìn đến con dâu lấy một cái, vừa giằng mặt nạ dưỡng khí ra, vừa nói một câu không đầu không đuôi với ông Đổng Chính Hào: "Con trai, mẹ xin lỗi con!".
Ông Đổng Chính Hào không để tâm nói: "Mẹ, mẹ nói gì vậy chứ?"
Bà Vương Quế Hương túm lấy cổ tay con trai, nói một cách khó hiểu: "Là tại mẹ để lạc mất bé Đầu Gỗ."
Phải mất một lúc lâu ông Đổng Chính Hào mới nhớ ra, bé Đầu Gỗ mẹ ông vừa nhắc đến chính là đứa con gái lớn của ông.
Ông Đổng Chính Hào và bà Khương Lệ là tái hôn. Trước đó ông ta đã kết hôn một lần rồi, vợ trước sinh cho ông ta một cô con gái chưa được bao lâu thì cả hai ly hôn, chỉ để lại mỗi đứa trẻ đó cho ông.
Lúc đó ông ta đang kinh doanh nhỏ lẻ tại Khánh Thành, đứa bé để ở quê cho bà nội chăm sóc, năm đứa bé lên ba thì bị người ta bắt cóc. Ông Đổng Chính Hào đến đồn cảnh sát ở dưới quê hỏi mấy lần, nhưng đều không có tin tức gì, khi đó bà Khương Lệ cũng đang mang thai, nên ông ta cũng chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ đến chuyện này nữa.
Nếu không phải mẹ ông ta đột nhiên nhắc đến, ông ta thậm chí còn quên béng mất trước đây mình từng có một đứa con gái.
Năm đó khi bà Khương Lệ đi theo ông Đổng Chính Hào, ông ta vẫn chưa ly hôn, nên đương nhiên biết việc ông ta từng có một cô con gái. Giờ nghe mẹ chồng nhắc đến, trong lòng bà ta cảm thấy có chút khó chịu, mắng thầm bà mẹ chồng này trước lúc chết vẫn còn khiến bà ta chịu ấm ức.
Ông Đổng Chính Hào không biết suy nghĩ của vợ, nên thì thào an ủi mẹ: "Mẹ, chuyện từ bao nhiêu năm trước, đã qua cả rồi, đứa trẻ đó không có duyên với nhà chúng ta."
Nhưng cảm xúc của bà Vương Quế Hương vẫn rất kích động, bàn tay càng túm chặt lấy con trai hơn: "Mấy ngày nay mẹ đều nằm mơ, mơ thấy bé Đầu Gỗ lúc còn nhỏ, không biết bây giờ con bé lớn rồi có oán mẹ không, cũng không biết con bé sống có tốt không?".
Ông Đổng Chính Hào tần ngần nói: "Mẹ muốn con đi tìm bé Đầu Gỗ à?"
Bà Vương Quế Hương không nói gì, một lúc lâu sau mới thở dài, giọng nói run rẩy: "Cả cuộc đời mẹ chỉ làm duy nhất một chuyện tồi tệ đó thôi, đến giờ vẫn luôn canh cánh trong lòng. Không tìm được con bé, thì cho dù có chết mẹ cũng không nhắm được mắt!"
"Được ạ."
Suy cho cùng cũng là con gái do mình sinh ra, cho dù thất lạc từ nhỏ, nhưng cứ đi tìm xem sao, coi như đã cố gắng hết lòng hết dạ, cũng là để mẹ mình được an tâm, nghĩ thế nên ông Đổng Chính Hào đồng ý rất nhanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)