Động tác tay của cô y tá trẻ khựng lại, sau đó buông ra.
Tuy rằng người mẹ mà ông ta nói không thở được đang đeo mặt nạ dưỡng khí, nhưng thôi, người ta là con trai bệnh nhân mà. Hẳn là có kiểu bệnh nhân không thở được bảo con trai mình rằng bà cảm thấy đóng cửa sẽ cản trở việc hít thở của mình rồi.
Cô y tá trẻ đã quá quen với cảnh tượng này, hay nói một cách chính xác hơn là những cô y tá trực ban trong vòng một tháng gần đây đều đã quá quen với cảnh tượng này.
Từ sau khi bệnh nhân phòng 1414 nhập viện đến giờ, cứ cách hai hôm con trai bà ấy lại đến thăm một lần, lần nào đến cũng khóc lóc ít nhất là một tiếng đồng hồ. Cổ họng ông ấy lại to, khi khóc không bao giờ thích đóng cửa, khiến cho người thân của các bệnh nhân khác đều phải lên tiếng phàn nàn.
Không phải các cô không muốn nhắc nhở họ làm vậy sẽ ảnh hưởng đến những bệnh nhân khác, mà lúc nhắc bị bệnh nhân nằm trên giường bệnh nghe thấy, bà cụ rút phắt ống thở ra, đuổi hết các cô y tá đi, lớn tiếng mắng mỏ đến tận nửa hành lang vẫn còn nghe thấy tiếng.
Các bác sĩ nội trú xúm lại theo dõi sự vụ ngày hôm đó nói rằng dựa vào thể trạng của bà cụ, có thể cầm cự được lâu như vậy, đã được coi là "kỳ tích của y học" rồi. Đây nhất định là một loại sức mạnh thần bí.
Tóm lại, không thể dây vào được.
Huống hồ bệnh tình của bà cụ rất nặng, không sống được mấy ngày, bọn cô cũng không nhất thiết phải nghiêm trọng hóa mọi việc lên làm gì.
Cho dù tất cả đều cảm thấy người nhà của bệnh nhân phòng 1414 rất kỳ quặc, thì cũng không thể ngăn cản việc ông Đổng Chính Hào cảm thấy vô cùng đau buồn.
Hai mẹ con ông ta nắm chặt lấy tay nhau, đôi mắt bà cụ ầng ậc nước mắt, nghe con trai mình vừa gọi mẹ vừa gào khóc.
Ở góc phòng, vợ của ông Đổng Chính Hào, bà Khương Lệ kín đáo đảo tròn con ngươi, bên cạnh bà là cậu con trai mười mấy tuổi đang cúi đầu nghịch điện thoại. Cạnh cậu trai là một cô gái lớn hơn cậu ta một chút, khoảng tầm mười bảy, mười tám, cô gái quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trí dường như đang không ở đây.
Bà cụ tên là Vương Quế Hương, một cái tên nghe không được hay cho lắm, cuộc sống nửa đời trước cũng không sung sướng gì. Mồ côi cha từ nhỏ, sau đó chồng cũng qua đời, một mình bà cụ nuôi nấng con trai trưởng thành, vốn dĩ tưởng rằng cuộc đời này sẽ mãi như vậy, nhưng ai ngờ con trai bà cụ đột nhiên phát tài!
Con trai trở thành đại gia trong gần hai mươi năm, có thể coi là có chút danh tiếng ở Khánh Thành, nên bà cụ cũng trở thành mẹ của đại gia hưởng giàu sang suốt hai mươi năm. Nhưng tính cách và phẩm giá của bà cụ lại chẳng có chút dây tơ rễ má nào với cuộc sống phú quý suốt hai mươi năm này.
Trong mắt cô con dâu Khương Lệ, bà cụ Vương Quế Hương là người tai quái cay nghiệt, không hề có chút văn hóa nào, lại còn vô cùng trọng nam khinh nữ.
Vốn dĩ bà Khương Lệ cũng coi trọng con trai hơn, nhưng nào ngờ tư tưởng trọng nam khinh nữ của mẹ chồng còn bao gồm cả bà Khương Lệ!
Ở nhà, ngoài trừ ông Đổng Chính Hào và cháu trai Đổng Kỳ ra, thì trong mắt mẹ chồng, bà Khương Lệ và cháu gái Đổng Duyệt đều là những kẻ ăn không ngồi rồi. Động một tí soi mói quát nạt, trước mặt người ngoài cũng chưa từng giữ thể diện cho bà, đã mấy lần khiến bà xấu hổ trước mặt bạn bè của ông Đổng Chính Hào rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)