Bạch Ngọc An lại nói chuyện với Vương Thái phó một lúc, thì Đàm thị từ ngoài bước vào: "Cơm nước đã xong, mời mọi người ra dùng bữa."
Mấy ngày nay Vương Thái phó đều dùng cơm trên giường, nhưng hôm nay có Ngọc An tới, lòng ông ấy vui vẻ hẳn, bèn bảo Đàm thị tới giúp mặc áo, muốn dậy ra ngoài.
Bạch Ngọc An hơi lo cho thân thể của sư phụ, đứng bên khuyên vài câu. Đàm thị liền cười với nàng nói: "Con cũng đừng khuyên ông ấy nữa, hôm nay sư phụ của con vui, cứ chiều theo ông đi."
Nhìn nụ cười trên mặt lão nhân gia, lòng Bạch Ngọc An chợt thấy trống vắng.
Thấy sư phụ đã chỉnh tề áo mũ, nàng vội bước tới đỡ.
Trời đông vốn chóng tối, mới hơn một canh giờ thôi, bên ngoài đã âm u tối mịt, chẳng trông rõ đường. Có tiểu nha đầu cầm đèn lồng soi lối, khoảng cách ra tiền sảnh cũng chẳng xa là mấy.
Trên bàn cơm nước đã bày biện đủ đầy, Cao Hàn và Vương Uyển Thanh cũng vừa cãi nhau vừa từ ngoài bước vào. Trên bàn tổng cộng chỉ năm người, tuy hơi có phần đơn lạnh, nhưng rốt cuộc có Uyển Thanh ở đó, cũng không đến nỗi quá lạnh lẽo, nói cười rộn rã cũng mang chút không khí náo nhiệt.
Vương Thái phó ngồi chỗ trên cùng, quay sang Cao Hàn hỏi: "Nghe nói ngươi lại từ chối mối hôn sự nhà đã định cho rồi?"
"Là cô nương nhà nào vậy, sao lại từ chối nữa?"
Cao Hàn khẽ cười, gật đầu: "Nhà nào thì tiểu điệt không tiện nói. Chỉ là hiện tại điệt vẫn chưa có ý định thành thân, đợi thêm hai năm nữa hãy tính."
Vương Thái phó lắc đầu: "Không thành gia, làm sao lập nghiệp? Ngươi cũng không còn nhỏ nữa rồi, đừng để lúc không còn cô nương nào chịu gả cho ngươi."
Bạch Ngọc An khẽ giật mình, rồi xoa đầu Uyển Thanh cười nói: "Nhân duyên đại sự đâu phải trò đùa, phải trải qua tam thư lục lễ, chính thức cầu hôn mới được."
Vương Uyển Thanh liền nghiêng đầu hỏi: "Vậy Uyển Thanh có thể đợi Ngọc An ca ca đưa thư cầu hôn mà."
Đàm thị bất đắc dĩ cười khẽ: "Ngọc An ca ca của con ở quê nhà đã định hôn sự rồi, làm sao lấy con được."
Vương Uyển Thanh ngây thơ hướng Bạch Ngọc An hỏi: "Thế Ngọc An ca ca không thể lấy hai vị phu nhân sao?"
Lời của Uyển Thanh khiến mọi người trên bàn đều bật cười, chỉ coi đó là lời nói ngây thơ chưa hiểu chuyện đời của trẻ con.
Dùng bữa xong, Vương Thái phó khoác áo lông chồn, Đàm thị đỡ ông ấy tiễn Bạch Ngọc An và Cao Hàn ra tận cổng.
Bạch Ngọc An nhìn tuyết đêm bỗng rơi dày hơn, nói: "Sư phụ cứ vào trước đi, ngoài này tuyết lớn."
Cao Hàn cũng ở bên nói: "Ngoài trời lạnh lắm, sư phụ không cần tiễn đâu."
Vương Thái phó phất tay: "Chút khổ trong ngục lão còn chịu được, không đến nỗi không đi nổi."
Ông ấy lại quay sang Bạch Ngọc An: "Con lại đây, ta có vài lời muốn nói riêng với con."
Bạch Ngọc An liếc nhìn Cao Hàn rồi đỡ Vương Thái phó đi sang một bên. Chỉ đứng ngoài trời một lát, mái tóc hoa râm của sư phụ đã phủ đầy tuyết trắng. Vẻ mặt ông ấy thoáng chút không yên, nhìn Ngọc An nói khẽ: "Hai ngày nữa ta phải dời về quê, giờ đây điều khiến ta lo nhất chính là Uyển Thanh."
Nói rồi, mắt Vương Thái phó đỏ lên, khóe mắt đầy nếp nhăn thoáng hiện nỗi đau: "Phụ thân nó đi sớm, mẫu thân nó cũng theo phu quân mà đi. Ta dù sao cũng tuổi tác thế này, chẳng che chở được cho nó bao lâu nữa."
Ngón tay già nua của lão nhân nắm chặt tay Bạch Ngọc An, trầm giọng nói: "Ta biết môn hôn sự của con ở quê chỉ là cái bình phong. Ta nhìn ra Uyển Thanh thích con. Nếu con có thể chăm sóc Uyển Thanh trọn đời, ta xem như sư phụ cảm tạ con."
Bạch Ngọc An nhìn bóng lưng còng xuống của sư phụ trước mặt, trong mắt dâng lên nỗi bi thương, lực nơi bàn tay khẽ run rẩy.
Cổ họng nàng như bị nước sôi đốt cháy, mãi không thốt nên lời. Nếu nàng là nam nhi, đương nhiên nguyện ý chăm sóc Vương Uyển Thanh. Nhưng trớ trêu thay, nàng không phải.
Nàng không cách nào chăm sóc cô bé ấy.
Vương Thái phó thấy Bạch Ngọc An mãi không đáp, thở dài gật đầu, trên mặt lại thêm vẻ mệt mỏi, buông tay đang nắm Ngọc An ra. "Con không đáp ứng, ta cũng không trách con. Hôn nhân đại sự vốn nên thận trọng."
Lòng Bạch Ngọc An quặn thắt, khẽ nói: "Ngọc An cả đời này không tính thành thân. Để Uyển Thanh theo tiểu điệt, chỉ sợ làm khổ cô bé."
Vương Thái phó không nói gì thêm, chỉ gật đầu cúi mắt vỗ vai Bạch Ngọc An: "Về đi."
Lòng Bạch Ngọc An chua xót, mấy lần mở miệng rồi lại khép lại, cuối cùng chỉ có thể lặng lẽ gật đầu, theo Cao Hàn lên xe ngựa.
Kéo rèm xe lên một góc, nàng nhìn sư phụ vẫn đứng trong tuyết dõi theo mình mà lặng thinh.
Gió lạnh tuyết dày, giữa khoảng không màn tuyết ngày càng dày đặc, chỉ khiến cho thân hình già nua kia càng lúc càng mờ nhòa.
Trên xe, Cao Hàn thấy sắc mặt Bạch Ngọc An ủ rũ, không khỏi hỏi: "Sư phụ nói gì với ngươi vậy?"
Mãi đến khi không còn thấy bóng dáng trong tuyết, Bạch Ngọc An mới buông rèm xuống, nói khẽ: "Sư phụ muốn ta cưới Uyển Thanh muội muội."
Cao Hàn không thấy bất ngờ, chỉ gật đầu không hỏi thêm. Từ vẻ mặt lúc nãy của Bạch Ngọc An, hắn ta cũng đoán ra nàng nhất định đã từ chối rồi.
Trong xe chỉ có một chiếc đèn lồng tỏa ánh sáng mờ ảo. Hắn ta không khỏi quay đầu nhìn về phía Bạch Ngọc An. Dưới ánh đèn ấm áp, khuôn mặt nàng lấp lánh, rạng rỡ khác thường. Quả thực là một gương mặt khiến nữ nhân chỉ thoáng nhìn đã xiêu lòng, khó phân biệt nam nữ, thanh tú như ngọc.
Ánh mắt hắn ta không tự chủ lướt xuống dưới, nhưng khi vừa chạm tới làn da trắng ngần nơi cổ, hắn ta vẫn kịp dừng lại, lặng lẽ đảo mắt đi chỗ khác.
Bạch Ngọc An suốt từ nãy vẫn đang vén rèm nhìn ra ngoài, tự nhiên chẳng để ý tới ánh mắt của Cao Hàn. Nàng sợ Cao Hàn còn muốn tiễn mình về, liền nhìn ra phía xa, rồi ở một ngã rẽ, quay sang nói với hắn ta: "Cao huynh, ta còn chút việc, huynh cứ về trước đi."
Cao Hàn thấy Bạch Ngọc An định xuống xe, vội vàng nắm lấy cánh tay nàng: "Ngươi ở ngoại thành, trời tuyết lớn thế này, làm sao về được?"
Bạch Ngọc An khẽ mỉm cười: "A Đào đang đợi ta ở đầu ngõ phía trước kia."
Cao Hàn vẫn không yên tâm, liền vén rèm nhìn về phía con ngõ, chỉ là ánh sáng mờ mịt khó lòng trông rõ. Đành đưa chiếc đèn lồng trên tay cho nàng, vừa nhìn gương mặt thuần khiết vô hại của Bạch Ngọc An vừa dặn dò: "Trên đường cẩn thận đấy."
Bạch Ngọc An gật đầu cười nhẹ, rồi nhảy xuống khỏi xe ngựa.
Đợi cho xe của Cao Hàn dần khuất xa, nàng mới thở ra một hơi khói trắng, đảo mắt nhìn quanh.
Lúc này vẫn còn vài tiệm mở cửa, chỉ cần băng qua hai con hẻm nữa là tới nơi ở không xa. Tay nắm chặt chiếc đèn lồng, Bạch Ngọc An lại kéo chặt hơn tấm áo choàng, đón làn gió tuyết lạnh buốt mới cảm thấy hơi se lạnh.
Khó khăn lắm mới tới được đầu hẻm, nàng nhìn con ngõ tối đen sâu thẳm phía trước, trong lòng tự an ủi: chỉ cần băng qua nơi này là tới nơi.
Chiếc đèn lồng trong tay bị gió lạnh thổi qua lại lay động, trong hẻm gió lại càng mạnh, Bạch Ngọc An cảm thấy tay mình như không giữ nổi đèn. Nàng đổi sang tay kia, đưa những ngón tay đã tê cóng vì lạnh lên gần môi thổi hơi ấm.
Chỉ một cơn gió lạnh khác thổi tới, chiếc đèn lồng liền rơi phịch xuống đất, ngọn lửa theo đó cũng tắt ngấm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



