Ánh sáng trong căn phòng mờ nhạt, có lẽ vì sợ gió tuyết lùa vào, cửa sổ đều đóng chặt, chỉ còn lọt lại chút tia sáng lờ mờ.
Vương Thái phó đang nằm trên giường nghe tiếng Bạch Ngọc An, giọng khàn khàn cất lên: “Ngọc An đến rồi đấy à.”
Bạch Ngọc An bước đến trước giường, một thị nữ đang cầm khăn lau vết thuốc ở khóe miệng Vương Thái phó.
Thị nữ thấy Bạch Ngọc An tiến đến, lau xong liền lặng lẽ lui xuống.
Lão nhân trước kia vẫn còn trông tinh thần quắc thước, nay đã trông già nua đi nhiều phần.
Bạch Ngọc An khẽ buồn bã, nhìn Vương Thái phó nhỏ giọng hỏi: “Thân thể sư phụ đã khá hơn chưa ạ?”
Vương Thái phó ho khan vài tiếng, đợi Bạch Ngọc An ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh rồi mới khàn khàn nói: “Ta đã là người nửa thân vào đất rồi, thân thể này có sao cũng chẳng quan trọng nữa.”
Bạch Ngọc An chợt thấy lòng mình quặn thắt, lại nghe Vương Thái phó ân cần hỏi: “Nghe nói con ở trong ngục chịu không ít khổ sở, giờ đã dưỡng sức hồi phục chưa?”
Bạch Ngọc An liền gật đầu: “Dạ, đã khỏe rồi ạ.”
Vương Thái phó lúc này mới an tâm, rồi lại nói: “Ta nghe Cao Hàn nói, là Thẩm Giác đã thay con đưa thư phải không?”
Ngón tay khẽ động, Bạch Ngọc An khẽ ngừng lại, rồi mới nhỏ giọng nói: “Hắn không tìm ra được chứng cứ sư phụ phản quốc, hắn giúp con cũng là tự cho mình một lối thoát mà thôi.”
Vương Thái phó nghe xong khẽ cười: “Ngọc An, con đã đánh giá thấp hắn rồi.”
Nhìn ánh mắt Bạch Ngọc An đang nhìn mình, Vương Thái phó tựa vào gối thở dốc nói: “Thẩm Giác, ta đã tận mắt chứng kiến hắn từ năm mười lăm tuổi thi đỗ Trạng nguyên, rồi một đường thăng tiến lên đến ngày nay.”
“Mười năm nay hắn đã thăng bốn cấp, ở Hàn Lâm chỉ vỏn vẹn ba năm đã chuyển sang Chiêm Sự Phủ, Chiêm Sự Phủ cũng chỉ ở hai năm, liền được Hoàng đế điều đến Lại Bộ, kiêm nhiệm Nội Các Học sĩ.”
“Năm trước khi con đến đây, hắn vừa được thăng làm Thủ phụ, kiêm Phụ quốc đại thần, Thái tử sư phó. Sau đó Tiểu Hoàng đế đăng cơ, đến nay cũng chỉ mới hơn hai năm, vậy mà triều đình đã nằm gọn trong tay hắn rồi.”
Nói đoạn, Vương Thái phó ánh mắt thâm trầm nhìn Bạch Ngọc An: “Thẩm Giác có thể trong mười ba năm ngắn ngủi đã ngồi lên vị trí này, một mặt là nhờ Tiên Đế tin tưởng hắn, nhưng mặt khác, việc hắn hành sự quả quyết, mưu lược hơn người cũng là yếu tố then chốt.”
“Người như vậy tâm tư thâm sâu, vì đạt được mục đích thì sẽ không từ thủ đoạn nào.”
“Hắn ta đã có thể vô cớ gán cho ta một tội danh, thì làm sao có thể như lời con nói, muốn cho con một lối thoát dễ dàng như vậy.”
Bạch Ngọc An ngước mắt lên, không hiểu hỏi: “Vậy hắn vì sao lại thay con đưa thư?”
Vương Thái phó lắc đầu: “Chuyện này ta chưa từng suy nghĩ kỹ, nhưng thứ hắn muốn là độc chiếm đại quyền trong Nội Các. Chỉ cần ta rời đi, mục đích của hắn liền đạt được.”
“Đại khái cũng là thuận nước đẩy thuyền cho con một phen, tiện tay cũng ban cho vài lão thần một chút an ủi.”
Bạch Ngọc An trầm tư vài khoảnh khắc, liền đem điều kiện Thẩm Giác đã trao đổi với mình nói ra: “Mấy ngày nay học trò vẫn luôn bất an, không thể hiểu nổi Thẩm Giác rốt cuộc có ý gì.”
“Lúc ấy học trò chỉ nghĩ đến việc cứu ngài, giờ hồi tưởng lại luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng.”
Vương Thái phó chau mày suy nghĩ một lát mới nhìn Bạch Ngọc An: “Thẩm Giác người này tâm tư thâm sâu, đến ta cũng chẳng thể đoán thấu hắn đang nghĩ gì.”
“Tuy nhiên, hắn đã làm như vậy, con về sau cứ cẩn trọng một chút là được.”
Bạch Ngọc An đành gật đầu, rồi lại hỏi: “Sư phụ định khi nào thì trở về cố hương ạ?”
Vương Thái phó thở dài nói: “E rằng ngày mốt ta phải đi rồi.”
“Nửa đời người tình người ấm lạnh, ta đã nhìn thấu tất cả. Đồng liêu xưa kia sợ đắc tội Thẩm Giác, cũng đều đối với ta mà kính nhi viễn chi.”
*kính nhi viễn chi: kính trọng nhưng giữ khoảng cách, tôn kính mà không gần gũi
“Xin cáo lão về quê cũng tốt. Nếu ta còn cố nán lại triều đình, Thẩm Giác sớm muộn gì cũng sẽ nhổ đi cái gai này thôi.”
Bạch Ngọc An rũ mi, đầu ngón tay nâng chén trà nóng mà xuất thần, qua vài khoảnh khắc mới mắt đỏ hoe nói: “Sư phụ đi rồi, về sau học trò biết khi nào mới có thể gặp lại ngài đây?”
Vương Thái phó thở dài, nhìn gương mặt trẻ trung của Bạch Ngọc An nói: “Con còn trẻ, không cần vì ta mà phải bi thương.”
“Con đường hoạn lộ về sau của con còn dài lắm. Ta đã dặn Dương Nghĩa Hải chiếu cố con nhiều hơn, con chỉ cần an tâm làm tốt việc trong tay. Sau này khi vào được Nội Các, con mới có cơ hội lớn để thi triển hoài bão.”
Bạch Ngọc An nhìn Vương Thái phó, nhỏ giọng nói: “Chỉ cần có thể vì bách tính mà làm việc, học trò chưa từng bận tâm mình có thể vào Nội Các hay không.”
Vương Thái phó liền lắc đầu: “Con nghĩ quá đơn giản rồi. Từ trước đến nay, chỉ có bậc thượng vị mới có quyền quyết sách. Bậc thượng vị chỉ cần một câu phủ định, thì dù con có làm bao nhiêu đi nữa cũng vô ích.”
“Nếu con cả đời không tranh giành con đường hoạn lộ, thì sẽ giống như lần dâng tấu này của con, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, tuyệt nhiên không có tác dụng gì cả.”
Quả đắng lần này Bạch Ngọc An đã nếm trải, nàng chỉ muốn không thẹn với lương tâm. Nếu có thêm một lần nữa, nàng vẫn sẽ làm lại như vậy.
Chỉ là Bạch Ngọc An biết những lời này của sư phụ là vì mình, mắt nàng đỏ hoe, lặng lẽ gật đầu.
Vương Thái phó thấy Bạch Ngọc An đã tiếp thu, liền gọi tùy tùng đang đứng sau tấm rèm đi lấy vật gì đó.
Bạch Ngọc An hơi tò mò hỏi: “Sư phụ muốn lấy thứ gì vậy ạ?”
Vương Thái phó liền nhỏ giọng nói: “Lát nữa con khắc sẽ rõ.”
Chẳng mấy chốc, tùy tùng đã mang một quyển sổ tay đến, Vương Thái phó liền đặt quyển sổ vào tay Bạch Ngọc An nói: “Đây là bản tấu chương ta định trực tiếp dâng lên Hoàng đế. Thế nhưng khi ta đi diện thánh, Tiểu Hoàng đế chỉ lo đùa giỡn với thái giám, căn bản không hề để tâm đến những gì ta tấu bẩm. Trong lúc thất vọng, ta đành cáo lui.”
“Ta vốn định đợi cuối năm khi Lục Bộ và Thập Tam Tỉnh tụ họp để quyết toán thì mới đem ra, nhưng dù sao cũng đã muộn rồi.”
Bạch Ngọc An cầm quyển sổ trong tay lật đi lật lại, nghiêm túc đọc vài dòng nội dung trên đó rồi chau mày nói: “Công Bộ tham ô trắng trợn đến mức này, chẳng lẽ trên triều lại không có ai mở miệng nói gì sao?”
Vương Thái phó hừ lạnh một tiếng nói: “Công Bộ Thượng thư là đệ ruột của Thái Hậu, ai lại dám nói đây?”
Bạch Ngọc An chau chặt mày nói: “Rõ ràng ngói dân gian rẻ hơn mà lại bền hơn, vậy mà Công Bộ cứ khăng khăng chọn ngói quan có giá cao gần gấp mười lần, vậy thì trong đó có bao nhiêu lợi nhuận được ẩn chứa đây?”
“Gỗ từ Sóc Châu vận chuyển đến vốn không xa, cớ sao lại cứ phải đi đường thủy? Việc này đã vượt xa ngân sách rồi.”
Vương Thái phó nhìn Bạch Ngọc An nói: “Công Bộ không làm như vậy, thì làm sao có thể kiếm chác lợi nhuận từ đó? Làm sao có thể tham ô ngân lượng của hoàng gia?”
Trong lòng Bạch Ngọc An chợt trào dâng một luồng phẫn nộ: “Những loại sâu mọt thế này nếu còn ở lại triều đình, thì những kẻ đồng lưu hợp ô khác lại chẳng biết có bao nhiêu.”
Vương Thái phó thở dài: “Đáng tiếc, ta không thể dâng bản tấu chương này lên được, về sau cũng chẳng còn cơ hội nào nữa.”
“Sở dĩ ta đưa bản tấu này cho con, chẳng qua chỉ là muốn con biết được sự đen tối của chốn quan trường mà thôi.”
“Chuyện này Thẩm Giác chắc chắn cũng biết, nhưng hắn lại không hề hành động, còn ta thì không thể nào làm ngơ được.”
“Nếu hắn ta không nhúng tay vào chuyện này, con cứ giữ lại bản tấu này, đừng nhắc đến nữa.”
“Nếu hắn ta có ý định truy cứu, con hãy dâng tấu chương này lên cũng chưa muộn.”
“Nói không chừng đến lúc đó con còn có thể được hắn đề bạt.”
“Những năm qua, người được hắn đề bạt lên không ít, phần lớn cũng quả thực có năng lực. Chỉ cần không đối địch với hắn, hắn ta đích thực rất trọng dụng nhân tài.”
Bạch Ngọc An kinh ngạc nhìn Vương Thái phó: “Nhưng hắn đã đối xử với sư phụ như thế...”
Vương Thái phó nhìn Bạch Ngọc An: “Ta và hắn thường xuyên bất đồng chính kiến, việc hắn nhắm vào ta cũng là chuyện thường tình.”
“Nhưng con còn tiền đồ rộng mở, không cần thiết phải đối đầu với hắn.”
“Con phải hiểu rõ, những chuyện mà hắn đã đè xuống, dù con có dâng tấu lên cũng vô ích.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)