“Tô Chi, sao cháu… đến rồi?”
Những ngón tay của An Lan Giai đặt ở tay nắm cửa siết chặt một chút, nụ cười ở khóe miệng hơi cứng ngắc.
Cô đến lúc nào, những gì ông ta vừa nói, cô có nghe thấy không?
"Vâng, đưa bài tập về nhà cho Nguyệt Nguyệt.” Tô Chi mặt không chút biểu cảm trả lời ông ta: "Thầy An gần đây rất nổi tiếng nhỉ, nghe nói sắp ra bài hát mới có đúng không?”
An Lan Giai thấy cô không có phản ứng gì, trái tim treo lơ lửng trên không liền rơi xuống.
Ông ta nâng cao nụ cười, lại trở thành nam thần dịu dàng trong mắt mọi người: "Đúng vậy, một tác phẩm mà tôi đã chuẩn bị rất lâu rồi, không lâu nữa sẽ gặp mặt với mọi người.”
Trên Weibo thời gian này toàn là tin tức ông ta quảng bá bài hát mới, có sự hết sức ủng hộ của công ty, danh tiếng của ông ta đã có một sự tăng lên nhảy vọt.
Không chỉ có cư dân mạng thế hệ trước quay lại làm fan ông ta, còn có cư dân mạng thế hệ mới cũng gia nhập vào hàng ngũ fan hâm mộ của ông ta.
Ông ta mỉm cười và đưa tay: "Bài tập của Nguyệt Nguyệt đưa cho tôi là được rồi, còn làm phiền cháu đặc biệt đi một chuyến, sau này tôi sẽ lấy bài tập cho Nguyệt Nguyệt, cháu không cần có lòng chạy qua đây.”
Nếu có thể, ông ta không muốn để An Nguyệt Nguyệt đến trường đi học, không muốn để cô ấy kết bạn, mà nên giống như vợ cũ của ông ta, ở nhà cùng ông ta hoàn thành giấc mơ âm nhạc của mình như vậy.
Tuy nhiên nghe nói trường học có chuyện bắt nạt tồn tại, ông ta lại thay đổi chủ ý, để An Nguyệt Nguyệt đến trường học, sau khi chịu nhiều đau khổ, mới có thể có nhiều đau đớn hơn.
Cho nên ông ta mời người ta tấn công bằng bạo lực và lời nói với An Nguyệt Nguyệt, thời gian đó trạng thái của An Nguyệt Nguyệt khiến cho ham muốn sáng tác của ông ta mở rộng, liên tiếp làm xong mấy bài bán thành phẩm.
Thời gian trôi đi, ông ta cũng không quan tâm những việc ở mà An Nguyệt Nguyệt trải qua ở trường học.
Thật không ngờ trong thời gian này, cô ấy vậy mà gần gũi với Tô Chi như vậy, cho nên thời gian trước cô ấy thi vào lớp 1 cũng là vì Tô Chi.
“Đưa cho tôi.”
Tô Chi ném cặp sách qua đó, đựng quá nhiều sách, còn có nước suối, cực kỳ nặng.
Sức lực mà cô ném qua rất mạnh.
An Lan Giai đưa tay để nhận lấy thì bị cặp sách đập ngay mũi, cảm giác đau nhức làm cho ông ta xem tý thì rơi nước mắt: "Cháu…”
“Thật xin lỗi, ném nhầm rồi.” Tô Chi đưa tay cầm túi lớn vừa mới ném qua, đưa cho ông ta một cái túi nhỏ: "Cái này mới đúng.”
Sau đó cô nói: "Thầy An bận rộn như vậy, chắc là không có thời gian đến trường học, tôi không làm phiền nữa, vừa khéo cũng tiện đường.”
“Tôi vào xem Nguyệt Nguyệt thử.”
An Lan Giai xoa xoa cái mũi đau nhức, hành động vừa rồi của cô là cố ý hay là vô ý, ông ta không đoán được cô có nghe thấy hay không.
“Tôi đi vào cùng cháu.” Ông ta nói: "Nguyệt Nguyệt vừa mới nói mệt, muốn nghỉ ngơi, tôi cũng không giữ cháu lại lâu.”
“Vào đi.”
Tô Chi không nói gì, theo ông ta đi vào.
“Bố… sao bố lại…”
Câu hỏi của An Nguyệt Nguyệt vẫn chưa nói xong, đã bị An Lan Giai ngắt lời, ông ta nói: "Nguyệt Nguyệt, Tô Chi đưa bài tập về nhà cho con.”
An Nguyệt Nguyệt nghiêng đầu nhìn thấy Tô Chi phía sau, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng rất lớn, cô ấy chống người muốn ngồi dậy.
“Tô Chi, cậu đến rồi.”
An Lan Giai đứng ở bên cạnh nói: "Không phải con mệt sao? Không cần ngồi dậy, nghỉ ngơi trước, bài tập đợi khỏi bệnh rồi viết tiếp.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)