Tô Chi là hạng nhất có thể tự do chọn chỗ ngồi và bạn cùng bàn, sau khi cô và An Nguyệt Nguyệt ngồi cùng nhau, ý nghĩ muốn ngồi cùng bàn với cô của mọi người đều dừng lại.
Ý nghĩ cũng dừng lại rồi, nhưng không ảnh hưởng đến việc bọn họ ghen tị với An Nguyệt Nguyệt, vì vậy mỗi lần An Nguyệt Nguyệt ngẩng đầu nhìn lên bảng hoặc làm những việc khác đều có thể bắt gặp ánh mắt của người khác.
Cô ấy nghĩ rằng mình đã mắc lỗi ở đâu, càng vùi đầu xuống thấp hơn.
Tô Chi thấy vậy không nhịn được nói với cô ấy: "Cậu không cần phải sợ, các bạn trong lớp đầu rất thân thiện, bọn họ chỉ là cảm thấy cậu xinh đẹp, dễ thương, cho nên mới nhìn cậu.”
An Nguyệt Nguyệt không nói nên lời: "…”
“Tôi nói đúng chứ?”
Bạn học hàng trước nói liền một mạch: "Đúng, Tô Chi nói gì cũng đúng cả, chúng tôi chính là thấy cậu đẹp gái, dễ thương, vô cùng ngưỡng mộ, cho nên mới nhìn cậu.”
An Nguyệt Nguyệt: "…”
Càng nói không nên lời hơn, mặc dù giọng điệu của bạn học hàng trước không tốt, nhưng cô ấy có thể cảm nhận được bọn họ không có ác ý.
Tô Chi lấy một hộp kẹo từ trong túi ra: "Kẹo mô hình, vị gì cũng có, cậu chọn một viên đi.”
Cái này là anh hai mua, anh nói lúc tâm trạng không tốt thì lấy một viên, sẽ có một tâm trạng tốt.
“Cảm ơn.” An Nguyệt Nguyệt sụt sịt, nhìn chăm chú vào những viên kẹo đầy màu sắc trong hộp, cô ấy có chút bối rối nhìn một lúc, cuối cùng chọn viên kẹo màu đỏ mà cô ấy thích.
Sau khi bỏ vào trong miệng, cô ấy ngạc nhiên nói: "Là vị dưa hấu, ngọt quá.”
Tô Chi cười: "Muốn thử viên khác chứ?”
Có thể nhận được hạnh phúc gấp đôi.
“Không, không nổi nữa.” An Nguyệt Nguyệt xua tay, cô có một viên kẹo đã vui vẻ lắm rồi.
Tô Chi cũng không gò ép, cô cũng tự chọn một viên kẹo, là vị chanh, có chút chua chua ngọt ngọt.
Thấy An Nguyệt Nguyệt rất thích kẹo mô hình, Tô Chi bèn tặng cả hộp cho cô ấy, cô vẫn còn một thùng ở nhà, theo mức độ mà cô ăn kẹo, đoán chừng có thể ăn một năm.
“Cảm ơn.”
Có kẹo của Tô Chi, An Nguyệt Nguyệt vui vẻ cả một buổi chiều, điều này là kể từ khi cô đến trường đi học lâu như vậy, lần đầu tiên cảm thấy đi học thật tốt, cô ấy thích đi học.
Nhưng thời gian vui vẻ thì ngắn ngủi, sau khi cô ấy tan học phải về nhà.
Gần đây tâm trạng của An Lan Giai không tốt, chương trình giải trí Cực Hạn mà ông ta tham gia khoảng thời gian trước không mang lại nhiệt lớn cho ông ta, doanh nghiệp đến tìm ông ta hợp tác rất ít.
Tâm trạng ông ta không tốt thì người đau khổ chính là cô ấy và chị gái, càng ngày càng sinh ra sự chống đối với ngôi nhà đó.
"Cô hai, nên lên xe rồi.”
"Ông chủ bảo cô về đến nhà đúng 6 giờ.”
An Nguyệt Nguyệt bấu dây đeo cặp sách, im lặng không nói lời nào lên xe, lúc về đến nhà, cô ấy hỏi: "Chị về chưa?”
"Cô cả tham gia cuộc thi piano ở tỉnh ngoài vẫn chưa về.” Tài xế lại bổ sung một câu: "Ông chủ đang ở nhà.”
An Nguyệt Nguyệt: "…”
Tâm trạng tốt buổi chiều hoàn toàn biến mất vì lời của anh ta.
Chỗ mà An Lan Giai ở cũng là khu biệt thự giàu có và quyền thế ở thành phố Kinh, xe hơi đậu ở trước căn biệt thự xuyên qua một đường cây xanh.
Tài xế mời An Nguyệt Nguyệt xuống xe, cô ấy lề mề một lúc ở trong xe, gần đến 6 giờ mới xuống xe.
Toàn bộ rèm cửa ở phòng khách đều được hạ xuống, chỉ mở một cái đèn ngủ, vô cùng mờ mịt, có một hơi thở ngột ngạt mạnh mẽ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

