Đồng tử Tiêu Thừa Duẫn co rút dữ dội.
Hắn theo phản xạ đưa tay ra đoạt lấy con dao, nhưng cũng vì thế mà để nàng đạt được mục đích. Trong một thoáng sơ sẩy, con dao đã rạch một đường dài trên cẳng tay hắn, để lại một vết thương trông thật ghê người.
Thẩm Ninh Âm lảo đảo đứng dậy từ dưới đất, cười lạnh: “Ta biết mình không phải đối thủ của chàng, cũng chưa từng có ý định giết chàng.”
Tiêu Thừa Duẫn cau chặt mày.
Hắn tiến về phía nàng, cánh tay bị thương đột nhiên truyền đến một cảm giác đau đớn tê dại.
Hắn lập tức nhận ra điều gì đó, đôi mắt sắc như chim ưng nhìn chằm chằm vào nàng: “Nàng đã tẩm độc lên đó?”
“Ta chẳng qua chỉ dùng lại thủ đoạn mà chàng đã dạy để trả lại cho chàng mà thôi.”
Thẩm Ninh Âm nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh như băng: “Nếu chàng không muốn chết, thì đưa thuốc giải hàn độc cho ta!”
Tiêu Thừa Duẫn đứng yên không nhúc nhích nhìn nàng.
Rồi đột nhiên, hắn cười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
