Tiêu Thừa Duẫn không cho phép nàng trốn tránh, ngón tay bóp cằm nàng hơi dùng sức, để lại một vết đỏ không sâu không cạn.
Thẩm Ninh Âm đau đến nhíu mày.
“Không… không phải…”
Giọng Thẩm Ninh Âm thoáng xen lẫn tiếng khóc, nước mắt không kìm được mà trượt dài trên má.
Rơi xuống mu bàn tay nổi đầy gân xanh của hắn, hơi ấm nóng bỏng ấy không thể làm ngơ.
Nội tâm Tiêu Thừa Duẫn rung động.
Hắn dần nới lỏng tay, ánh mắt nhuốm đầy dục vọng đậm đặc, từ từ ghé sát lại, cuốn những giọt lệ ấy vào đầu lưỡi.
Vị đắng nhàn nhạt lan tỏa trong khoang miệng.
Thân hình Tiêu Thừa Duẫn khựng lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

