“Đừng ăn, bánh có độc!”
Thẩm Ninh Âm sững người một lúc.
Tên cai ngục thấy sự việc bại lộ, đang định bỏ chạy.
Người của Tiêu Thừa Duẫn đã nhanh tay lẹ mắt tóm được hắn, đè mạnh xuống đất.
Trước khi Tiêu Thừa Duẫn kịp tra hỏi, tên cai ngục đã quỳ rạp dưới đất, lớn tiếng van xin: “Nhị điện hạ tha mạng! Là Hoàng hậu nương nương sai thuộc hạ bỏ độc vào bánh, thuộc hạ cũng chỉ là phụng mệnh làm việc thôi ạ.”
Ánh mắt Tiêu Thừa Duẫn lạnh như sương: “Ai cho ngươi lá gan dám vu khống Hoàng hậu nương nương?”
Tên cai ngục run rẩy lấy từ trong người ra một gói thuốc và một miếng ngọc bội.
“Đây là thuốc do Hoàng hậu nương nương lệnh cho người của Thái y viện bào chế, đặc biệt dặn thuộc hạ phải lén trừ khử Thái tử phi trong ngục. Cho thuộc hạ một trăm lá gan, thuộc hạ cũng không dám nói dối!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
