Thẩm Ninh Âm chẳng có chút thiện cảm nào với cả hai người.
Giờ này họ đến đây chắc chắn không có chuyện gì tốt, nàng cũng chẳng định khách sáo, thẳng thừng đuổi người.
“Nếu các người đã tự biết thân biết phận như vậy thì còn đứng đây làm gì? Cửa ở bên phải kia kìa, mời đi cho khuất mắt.”
Tiêu Huyền Dã lắc đầu cười khẩy: “Hoàng tẩu vẫn thù dai như ngày nào.”
Lúc nói câu này, đôi mày ngông cuồng của hắn khẽ nhướng lên, ánh mắt nhìn nàng đầy vẻ trêu chọc.
Tiêu Huyền Dã nhìn quanh phòng giam một lượt.
“Hoàng tẩu mình ngọc thân ngà, nơi này so với tẩm cung của người đúng là một trời một vực. Nếu Hoàng tẩu có cần gì, Lục đệ có thể giúp một tay.”
Thẩm Ninh Âm nắm chặt tay Tiêu Tùng Yến, hất cằm nói: “Ta lại thích ở đây, thanh tĩnh không ai làm phiền, còn không phải thấy mấy kẻ đáng ghét.”
Ánh mắt Tiêu Huyền Dã đảo một vòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
