Dục vọng trong mắt Tiêu Tùng Yến càng thêm sâu, chàng thỏa mãn hôn lên cổ nàng: “Ninh Âm ngoan quá...”
Bị Tiêu Tùng Yến hành hạ cả đêm, Thẩm Ninh Âm ngủ một mạch đến gần trưa mới tỉnh.
Nàng chống tay ngồi dậy, dụi dụi đôi mắt ngái ngủ rồi gọi ra ngoài vài tiếng.
Tuyết Sương nghe thấy tiếng động liền bước vào, vén rèm giường móc lên hai chiếc móc cong hai bên.
“Tiểu thư cuối cùng cũng tỉnh rồi.”
Tuyết Sương cẩn thận dìu nàng xuống giường, giúp nàng mặc y phục rồi ngồi trước gương đồng trang điểm.
Lưng của Thẩm Ninh Âm vẫn còn đau ê ẩm, dù đã thoa một lớp phấn son cũng khó che được vẻ mệt mỏi, nàng khẽ hỏi: “Tiêu Tùng Yến đi đâu rồi?”
Tuyết Sương vừa cài cho nàng cây trâm tóc thanh nhã, vừa đáp: “Thái tử điện hạ sáng sớm đã đến Lý phủ, nói là tối sẽ về dùng bữa cùng tiểu thư.”
Thẩm Ninh Âm im lặng một lát rồi ra lệnh: “Ngươi ra ngoài lén mua một ít thuốc tránh thai và thuốc bổ về đây. Nếu có ai hỏi, cứ nói là mua thuốc bổ.”
Tuyết Sương gật đầu: “Nô tỳ biết rồi ạ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
