Ngón tay Tiêu Tùng Yến vuốt ve gò má nàng, khóe môi vẽ nên một nụ cười nhợt nhạt nhưng vui vẻ: “Cô cược thắng rồi, trong lòng nàng vẫn còn yêu cô.”
Thẩm Ninh Âm gạt tay chàng ra, trong lòng bực bội vô cùng, quay người định rời đi.
Thẩm Ninh Âm nghe vậy, sắc mặt không khỏi thay đổi.
Vẻ mặt Tiêu Tùng Yến vô cùng lãnh đạm: “Lúc đó cô mới sáu tuổi, bọn họ ném cô vào một hang rắn. Cô nhớ khi đó là mùa đông, trong hang rất lạnh, lũ rắn quấn lấy người, cắn cô rất đau, nhưng không một ai đến cứu cô...”
Từ ngày chào đời, chàng đã được định sẵn thân phận Thái tử, nhưng dưới lớp vỏ tôn quý ấy là vô vàn âm mưu và toan tính. Kẻ muốn đẩy chàng vào chỗ chết trong cung nhiều không đếm xuể, khắp nơi đều ẩn giấu dối trá và hiểm nguy.
“Ai cần nghe chàng kể lể những chuyện này, ta không thèm thương hại chàng đâu.”
Miệng Thẩm Ninh Âm tuy cứng rắn, nhưng trong lòng lại bất giác dâng lên một cảm giác khó chịu không tên.
Cằm Tiêu Tùng Yến tựa trên đỉnh đầu nàng, giọng nói rất nhẹ, rất khẽ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)