Không biết qua bao lâu, môi Thẩm Ninh Âm bị y hôn đến sưng đỏ, nàng yếu ớt phản kháng, y mới chịu buông tha.
Ngày thường y đã luôn thích quấn lấy nàng trên giường, giờ bị thương nặng như vậy mà cũng không biết tiết chế.
Tiêu Tùng Yến khẽ nâng ngón tay, dịu dàng quấn lấy ngón tay nàng, hàng mi đen rũ xuống khẽ run, trông có vài phần đáng thương: “Hôn thêm chút nữa được không?”
Nào ngờ y có dáng vẻ thanh cao thoát tục như vậy, mà tính tình lại thế này.
Y đang bị thương, không sợ vết thương rách ra sao?
Tiêu Tùng Yến vùi đầu vào cổ nàng: “Vậy đợi ta khỏe lại, Ninh Âm có cho phép ta phóng túng không?”
Ánh mắt Thẩm Ninh Âm khẽ lóe lên: “Đợi ngươi khỏe lại rồi nói.”
Tiêu Tùng Yến đan những ngón tay mình vào tay nàng: “Nàng không được nuốt lời.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)