Cảm nhận cơn đau dữ dội nơi cổ tay, Tiêu Tùng Yến không hề phát ra tiếng động nào, chỉ từ từ buông tay ra.
Con dao găm “loảng xoảng” rơi xuống đất, va vào phiến đá phát ra âm thanh giòn giã.
Cơ thể Thẩm Ninh Âm vào khoảnh khắc này như mất hết toàn bộ sức lực.
Nàng khuỵu xuống, quỳ trước mặt Tiêu Tùng Yến, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.
Tiêu Tùng Yến ngồi xổm xuống, ôm lấy cơ thể lảo đảo của nàng, hôn lên đôi môi đã nhuốm đỏ máu tươi của nàng, lặp đi lặp lại: “Ninh Âm, đừng rời xa ta, được không?”
Sắc mặt y trắng bệch đến đáng sợ.
“Tiêu Tùng Yến, ngươi cho ta ra khỏi cung đi.”
Cơ thể Tiêu Tùng Yến bất giác run lên, rồi lại ôm nàng chặt hơn, như muốn hòa nàng vào cơ thể mình.
“Ta không cho phép nàng rời xa ta, cả đời này cũng không thể.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)