“Ta đã nói, những kẻ bắt nạt nàng, ta một người cũng không tha. Lời này bây giờ vẫn còn hiệu lực.”
Thẩm Đạm: “Còn về việc có bị phạt hay không, chuyện này nàng không cần lo. Ta giao nó cho nàng, nàng muốn xử trí nó thế nào cũng được.”
Thẩm Ninh Âm im lặng một lát rồi nói: “Không cần cắt lưỡi nó, trừng phạt nhẹ để răn đe là đủ rồi.”
Thẩm Nhu Phỉ kinh hãi ôm lấy cổ, cúi gập người ho sặc sụa.
Đôi mắt lạnh lẽo của Thẩm Đạm quét qua: “Thuốc này tuy không lấy mạng ngươi, nhưng sẽ khiến ngươi chịu trăm ngàn dày vò. Nếu ngươi ngoan ngoãn, mỗi tháng ta sẽ cho người mang thuốc giải đến. Nhưng nếu để ta nghe thấy bất kỳ lời đồn đại nào ở bên ngoài, ngươi nên biết hậu quả.”
Thân thể Thẩm Nhu Phỉ cứng đờ.
Dù trong lòng căm hận đến cực điểm, nhưng đối mặt với thủ đoạn máu lạnh vô tình của Thẩm Đạm, lúc này mọi sự không cam lòng đều hóa thành sợ hãi và thỏa hiệp.
“Đại ca, muội, muội nhớ rồi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
